The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1884 lượt.

bị tê liệt, trong đáy lòng lệ rơi thành sông.
Lại nói, hàng này tốc độ mặc quần áo cũng quá nhanh đi?
“Hỏi cô sao không trả lời, câm?”
“Không buồn cười, một chút cũng không buồn cười.” Hệ thống giọng nói khôi phục lại, tôi lắp bắp chối bỏ, lắc đầu lia lịa như lắc trống.
“Vậy sao cô lại cười vui vẻ như vậy?”
“Không có a, anh nhìn lầm rồi.” Tôi nói với vẻ vô cùng thành khẩn.
Hắn trừng tôi cảnh cáo, tiện tay đưa cho tôi một lọ thuốc mỡ màu trắng, Dường như lão Thái Gia phân công tôi giúp hắn bôi thuốc, tôi tiến tới trước bàn đọc sách, lúc này mới phát hiện ra, trên cổ của hắn có mấy vết máu, không nặng cũng không nhẹ, nhưng lại có thể khiến người ta nhìn rất rõ ràng, theo tôi suy nghĩ, Âm Nhị nhi là cố ý, mục đích chính là cảnh cáo Âm Tam nhi, phải kính trọng bề trên.
Tôi lấy thuốc mỡ, bôi lên vết thương của hắn, có lẽ đầu ngón tay của tôi tương đối lạnh, đụng vào làn da ấm áp của hắn thì theo bản năng hắn co rúm người lại, rồi sau đó nhìn chằm chằm tôi: “Cô cầm tinh con rắn hay sao? Móng vuốt lại lạnh như vậy.”
Tôi bĩu môi: “Thứ nhất, tôi cầm tinh con thỏ, thứ hai, rắn không có móng vuốt.”
Hắn cười xấu xa: “Nhưng cô có là được.”
Tôi liếc hắn một cái, níu da trên cổ hắn, dùng sức nhéo một cái. Hắn rên lên một tiếng, nắm tay tôi nói: “Vẫn còn thích chịu lạnh?”
Tôi giống như con mèo bị thuần phục, dưới cường quyền tạm thời cúi đầu, tôi cũng không tin tôi mãi mãi nghèo túng như vậy, chờ tôi phát đạt, tôi cũng tìm người tập kích anh, trước tiên đánh cho anh gần chết, rồi sau đó chôn sống anh!
Tôi si ngốc mong chờ một ngày kia, đáng tiếc, trông đi mong lại cũng thành vô ích, Nhiễm Du còn chưa cưới được chồng là Lạc Quân Dật mà ngược lại còn đem số phận của tôi giao cho tên Âm Tam nhi này.
Sau khi Âm Tam nhi bị tập kích. Đệ Lục Thiên, Lạc Quân Dật mất tích, mặc dù ở bữa tiệc đính hôn chỉ vội vã thoáng nhìn, nhưng tôi vẫn nhớ, dáng vẻ đó cũng đường đường là một người đàn ông. Hắn mất tích hơn một tháng, đợi đến khi mọi người tìm được hắn thì hắn đang cách thành phố K cả ngàn dặm. Thương thế đã tốt lên được bảy tám phần, tay chân cũng cử động được một chút, nhưng cả người gầy khô tựa như Xác Ướp.
Theo lời Thiên Hoa, nhà họ Lạc, họ Âm và họ Nhiễm là thị tộc người sói, nhân khẩu nhà họ Nhiễm nhiều, thế lực bình thường. Nhưng họ Lạc và họ Âm lại có thực lực tương đương. Lạc thiếu và Âm Tam nhi lại là tình địch, người nhà họ Lạc gặp chuyện không may, mũi dùi đương nhiên chỉ hướng về nhà họ Âm. Nhưng sau khi Lạc thiếu được cứu, Âm Hạng Thiên còn đường hoàng đi đến thăm người ta.
Lần này, Bạch Xảo Dĩnh tương đối lo lắng, cô thấyÂm Hạng Thiên vẫn chưa trở về, bà nội Âm cũng chẳng có động tác gì, lo lắng nói: “Mặc dù Tam Thiếu làm như vậy là không sai, nhưng có thể quá nguy hiểm hay không?”
Thật ra thì, Bạch Xảo Dĩnh là cô gái chất phác ngây thơ như Lan như Huệ, cô có lo ngại như vậy cũng hoàn toàn là do quan tâm mọi chuyện sẽ bị loạn.
Nghe cô nói.., Bà nội Âm chẳng nói đúng sai chỉ cười: “Bách Khả, cháu thấy thế nào?”
Tôi đang ăn ô mai, chợt bị điểm đến tên, có chút sững sờ, suy nghĩ một chút mới nói: “Sẽ không có chuyện gì đâu, tất cả mọi người đều rất sĩ diện, huống chi Âm Hạng Thiên đã đi ba vòng Quỷ Môn quan, Lạc Quân Dật cũng chỉ là bị đói bụng vài ngày, nếu chuyện này thật sự có liên quan đến nhà họ Âm, cũng chỉ là một trừng phạt nhỏ mà thôi.”
Đang trong lúc nói chuyện, thì cái vị đi thăm bệnh nhân kia trở lại, vừa đúng lúc nghe thấy tôi giải thích, không khỏi châm chọc nói: “Không nghĩ tới cây đu đủ cũng có lúc thông suốt.”
Trải qua mấy ngày chung đụng, tôi đã học được mặc kệ rồi. Hắn thích nói cái gì thì nói, tôi coi như không nghe thấy.
Nhưng, cháu trai nào đó không chịu nổi bộ dáng phớt lờ của tôi, giật lấy đĩa trái cây, vênh mặt hất hàm sai khiến tôi đi làm bữa ăn tối cho hắn.
Công việc này đích thực là trong phạm vi của tôi, nhưng, thành thật mà nói tôi đầy một bụng bực tức, mỗi tháng hắn phát tiền lương, thì có thể nhiệt tình sai bảo tôi. Ngay cả khi nửa đêm về nhà, cũng phải kêu tôi tỉnh dậy làm đồ ăn cho hắn, nếu người nào đó mà giúp tôi một tay, hắn liền phá hỏng để ‘chỉnh’ tôi. Vì thế lâu ngày, mọi người cũng không dám hỗ trợ nữa. Đối với lần này, dưới cái nhìn của bà nội Âm, thì hai đứa chỉ là đang đùa giỡn, chỉ cần không ai thiệt thòi lớn cũng không cần phải tham dự.
“Anh muốn ăn cái gì?” Tôi sẽ không giống lúc mới tới ngây ngốc tự hành động, rồi sau đó bị hắn chọn đông chọn tây.
“Tùy.”
“Anh nói đó nha, tôi làm xong anh cũng đừng kén chọn.”
“Dù sao chọn thì cũng khó ăn như thế.”
Tôi im lặng liếc mắt, xoay người vào phòng bếp, đang lột xác tôm, thì bạch Xảo Dĩnh đi vào. Tôi lập tức bảo vệ cái mâm: “Chị Bạch, chị đừng hại tôi.”
“Được, không hại cô.” Cô ta cười nhạt, kéo ống tay áo xuống: “Cô làm cho hắn cái gì?”
“Bột Bát trân, đáng lẽ cô không nên tới đây?”
Cô ta lắc đầu: “Tôi muốn tâm sự với cô.”
“Được.” Trong miệng tôi đồng ý, nhưng mà trong nội tâm lại có chút lẩm bẩm: từ sau khi vào đây ở đến nay, cô ta lúc nào