Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1900 lượt.
uát lớn, lời ngầm là: Không cho phép em nói những lời như thế!
"Hạng Thiên, đừng trách tiểu thư Bách, là em không nên làm phiền hai người." Đối đáp hài hước lại tới.
Tiếc nuối chính là tôi không có tâm tình nghe bọn họ một xướng một họa.
"Diễn không tệ, đi vào giới văn nghệ phát triển thôi." Tôi tặng cho hai người một nụ cười hoàn mỹ, cố nén khó chịu trong người, ưỡn ngực thẳng lưng thối lui ra khỏi phòng bệnh.
Tôi lạnh lùng, tôi thừa nhận! Nhiễm Du giả nhân giả nghĩa, cô ta chết cũng sẽ không thừa nhận. Âm Hạng Thiên không phải ngu ngốc, nếu như Nhiễm Du không phải người yêu cũ của hắn, hắn nhất định có thể nhìn ra chút đầu mối, nhưng quan hệ của hắn và Nhiễm Du không phải người xa lạ, cho nên, hắn không nhìn ra được
Ra khỏi phòng bệnh, tôi đau đến chẳng đứng nỗi, liền đi tìm bác sĩ trực ban, Lưu Huyến kinh ngạc hỏi: "Bách Khả, cô đến đây trực hay khám bệnh hả?"
Bởi vì bệnh bao tử là bệnh khó trị, tôi đã xin phép nghỉ mấy ngày, có rất nhiều công việc của tôi còn tồn lại, bác sĩ kia biết cũng là chuyện bình thường
"Đến thăm bệnh nhân." Tôi nở ra nụ cười.
Lưu Huyến khẽ nhíu lông mày: "Thế nào vừa ra khỏi phòng bệnh, đầu toàn mồ hôi lạnh?"
"Thật sao?" Tôi vỗ trán, lúc này mới phát hiện ra, trên trán là một mảng ẩm ướt, đây là do cái dạ dày đáng chết chảy máu gây nên, cũng đã qua một tuần rồi mà nó cũng không chịu buông tha thôi.
"Cô ở đây chờ tôi, tôi đi thăm người bệnh chút sẽ ra giúp cô." Lưu Huyến dìu tôi đến ghế ngồi trên hành lang, xoay người đi vào phòng bệnh của Nhiễm Du .
Dạ dày tôi đau đớn mà co rút, thân thể co rúc ở trong ghế, vài giây sau, dạ dày lật khuấy co quắp liên hồi, trên trán tôi là tầng mồ hôi và nước mắt ngưng tụ tạo thành những viên chân trâu, giờ phút này tôi chẳng còn năng lực để đứng thẳng. Thật ra thì, vô luận là loét dạ dày, dạ dày co rút, còn là dạ dày ra máu, chỉ cần là cấp tính, đau đớn cũng sẽ tới rất nhanh, có lúc, chỉ vui vẻ nhiều hơn một chút, tiếp theo sau, sẽ đau đến ngã ngay xuống đất. Hơn nữa, bệnh này còn liên quan rất nhiều đến tâm tình.
"Bách Khả, cô làm sao thế?" Lưu Huyến đi tới bên cạnh, đang nói chuyện đem ống nghe đặt lên ngực tôi như muốn kiểm tra nhịp tim của tôi.
Lại một sóng quặn đau truyền đến, tôi cắn chặt môi dưới, chịu đựng một ít trận co rút mới nói: "Mượn xe lăn đi."
"Xe lăn ở dưới phòng kho, còn phải ghi danh, quá phiền toái!" Hắn đem bệnh lịch nhét vào lòng tôi, cõng tôi lên khiến tôi hoảng sợ mà thét lớn.
"Bao tử đau còn có đau bụng?" Lưu Huyến vừa đi vừa hỏi.
"Dạ dày, đường glu-cô 300cc thêm việc viêm nhiễm nhẹ." Đều là nhân viên y tế, nói chuyện không nên quá phí sức, hơn nữa, tôi cũng không còn hơi sức nói quá nhiều.
Không lâu lắm, tôi bị đưa đến phòng cấp cứu, Lưu Huyến nhờ một người nhân viên trực ban chạy đi lấy thuốc uống, ghim kim, vô nước biển.
Tiếp tục cập nhật ...
Thuốc nhanh chóng có tác dụng, dạ dày đau đớn đã giảm bớt, tôi khẽ thở dài, vốn định nói cám ơn, nghiêng đầu vừa nhìn đến chai thuốc giảm đau trên khay, lời ra đến khóe miệng biến thành: "Hai người các người là tên phá của, dám lấy thuốc nhập khẩu hả?"
Hai người đồng thời bật cười, Lưu Huyến nói: "Đương nhiên là thế, vì nó cho hiệu quả nhanh hơn."
"Giấy tính tiền đâu?" Theo tác phong của tôi, không nổi giận cũng không trừng với hai người. Tuy nói, tôi rất cảm kích sự trợ giúp của bọn họ, nhưng thuốc giảm đau nhập khẩu đắt gấp mười lăm lần thuốc thông thường, dạ dày tôi hết đau, nhưng lòng tôi đau hơn.
"Là sai lầm của tôi, tôi sẽ trả tiền thuốc cho cô, cô chỉ cần trả tiền vô nước biển thôi." Lưu Huyến cười nói.
"Tôi vừa nói chơi thôi, làm sao có thể để các người trả tiền thuốc?" Mặc dù tôi cũng thầm nghĩ như thế!
Lưu Huyến nâng tay phải của tôi lên rồi nói: "Cùng chung chí hướng, lần đầu tiên tôi nghe bài hát này cũng có cảm xúc vậy, một chữ đều không kém, thắm thiết yêu, nếu không chỉ một cái ôm?"
Tôi rút tay về nói: "Chớ, cậu mới ôm Vân Nham xong tính quay qua ôm tôi sao, hiện tại tôi lại cùng chung chí hướng, đừng nói cậu nghĩ mình cô đơn nhé?"
Lưu Huyến đưa đôi mắt anh tuấn cong thành hình bán nguyệt: "Vân Nham không dễ giận như vậy."
Tôi nghe tiếp những lời hát của Lưu Nhược Anh, có chút không yên lòng: "Cho anh tất cả, ngàn vạn đừng có suy nghĩ này, trên thế giới này, động vật hẹp hòi nhất là phụ nữ, ghen tỵ có thể giết chết người."
Lưu Huyến mỉm cười: "Quá khoa trương đi?"
"Cái này không khoa trương đâu, nhanh đi tìm Vân Nham đi, lười biếng không nhất định phải ở lại cùng tôi, tìm một chỗ không người cùng ngắm trăng với mỹ nữ đi?" Tôi cười đuổi người.
"Không được, Vân Nham muốn tôi ở lại trông cô. . . . . ." lời Lưu Huyến chưa nói hết, tôi lại thấy một đồng nghiệp khác vội vã đi vào: "Bác sĩ Lưu, có bệnh nhân bị vết thương nhiễm trùng, nóng sốt, anh đi kiểm tra xem."
"Xem ra không có cách nào ngắm hoa tâm tình được rồi." Lưu Huyến vừa nói chuyện đi ra cửa, đến cửa thì chợt nhớ tới