Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Hotboy

Cô Nàng Hotboy

Tác giả: Ngải Khả Lạc

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 134945

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/945 lượt.

ầu thông minh đáng ghét của mình". Giọng nói của anh ngày càng trở nên lạnh lùng. Nghe giọng nói lạnh lùng ấy, đột nhiên tôi hiểu ra rằng lẽ nào tính cách lạnh lùng ấy của anh chính là vì cái đầu thông minh như vậy sao?
Rõ ràng là một thứ mà mọi người đều mơ ước có được nhưng vì sao với anh nó lại biến thành một thứ tội ác như thế này? Càng lên cao càng lạnh, liệu có phải muốn nói những người giống như anh không?
"Vì sao mình lại không giống với người khác? Rõ ràng là chỉ đơn giản muốn kết bạn với người khác, nhưng vì sao trong mắt họ, sự xuất hiện của mình chính là sự chế nhạo? Chỉ đơn giản đúng cùng đứng chung với nhau nhưng dường như mình lại mang lại cho họ cảm giác tự ti. Vì thế họ đều cô lập mình, vì thế lúc nào mình cũng chỉ có một mình. Câu sẽ không bao giờ biết được khi nhưng đứa trẻ khác cầm tay nhau vui đùa thì mình lại chỉ có thể ngồi trong góc đọc những cuốn sách mà những đứa trẻ khác không thể hiểu được". Giọng nói của anh ngày càng buốt giá.
Gió trên sân thường rất to, gió thổi bay áo anh, chiếc áo bệnh nhân sọc xanh tung bay trên cơ thể gầy gò của anh. Anh đứng đó, hình bóng của anh dường như đưa tôi về với quá khứ, nhìn thấy anh lúc nhỏ, nhìn thấy anh cô đơn như thế nào.
Cuối cùng thì tôi đã hiểu vì sao anh lại cô đơn như thế. Bởi vì cô đơn đã trở thành thói quen của anh. Bởi vì sự tổn thương đã để lại vết sẹo trong con tim non nớt của anh, vì vậy mà nó mới đau đớn đến thế. Cho dù có cố gắng lờ nó đi, cố gắng vờ như không nhớ nhưng vì vết sẹo vẫn còn đó nên nó vẫn nhói đau.
"Dường như càng lớn mình càng bị cô lập, nhưng cậu đã xuất hiện. Đối với mình, cậu giống như một người cứu vớt linh hồn".
Cứu vớt sao? Khi nào vậy, tôi cũng có thể trở thành người cứu vớt linh hồn của người khác sao? Rõ ràng...tôi không làm gì mà.
"Mình chưa bao giờ thấy người nào có thể cười với mình rạng rỡ như thế, cũng chưa từng thấy người nào có bất kỳ chút đố kỵ hay thứ gì khác với mình như cậu. Cậu có thể dễ dàng tin tưởng mình, có thể tin tưởng mình mà không cần bất kỳ lý dao nào. Cho dù thực ra cậu vẫn còn hoài nghi, nhưng dường như chỉ cần mình nói là cậu có thể tin mình".
Tôi chưa bao giờ biết rằng một chuyện đơn giản như tin tưởng lại có thể khiến con người ta trở thành người cứu vớt linh hồn của người khác. Trong mối quan hệ giữa con người với con người, điều cơ bản nhất chẳng phải là tin tưởng sao?
"Nhờ có cậu mà lần đầu tiên mình biết thế nào là ấm áp. Dường như mình có thể vì cậu mà vứt bỏ tất cả". Giọng nói của anh không hề có chút hơi ấm nào.
Câu nói giống như lời tỏ tình này vì sao vẫn lạnh băng như vậy?
Chỉ có điều, tỏ tinh sao? Mình lại bắt đầu suy nghĩ linh tinh rồi.
"Nhưng....cậu thì khác, đúng không?" Tâm trạng của tôi vừa mới bắt đầu rối tung lên vì những lời nói của anh thì đột nhiên anh tuyệt vọng nói.
Tôi.....
"Đối với cậu Hàn Thành Nam mới là người quan trọng nhất, đúng không? Cho dù cậu ấy không có ở đây, cho dù cậu ấy biến mất, cho dù người hàng ngày ở bên cạnh cậu là mình thì mình cũng không thể thay thế được vị trí của cậu ấy trong lòng cậu, đúng không?"
Lời nói của anh, giọng điệu của anh, vì sao anh lại cho tôi cảm giác dường như chỉ một giây nữa thôi anh sẽ biến mất khỏi tầm nhìn của tôi? Nhưng, quả thực....lời nói của anh đúng với những gì tôi đang suy nghĩ.
Trong lòng tôi, Hàn Thành Nam....chiếm một vị trí không thể thay thế. Nhưng, mặc dù như vậy thì Hạ Dạ Hàn cũng là một người bạn rất quan trọng của tôi.
"Vì sao lại không thể là mình? Lẽ nào vì cậu ta gặp cậu trước mình sao?" Đột nhiên anh ngoảnh đầu lại nhìn tôi với ánh mắt bi thương.
Đột nhiên anh ngoảnh đầu lại, vì thế cuối cùng tôi đã nhìn thấy nét mặt của anh.
Anh...khuôn mặt của anh thật bi thương. Nỗi bi thương ấy không một lời nào có thể diễn tả được.
Tôi không biết phải hình dung ánh mắt bi thương ấy như thế nào. Tôi chỉ biết nỗi bi thương ấy có thể khiến người ta nhìn mà tan nát cõi lòng.
Hạ Dạ Hàn.....
Tôi rất muốn an ủi anh nhưng lại không thể nói được. Cho dù có thể nói thì tôi cũng không biết phải nói những gì.
"Vì sao không thể là mình? Ngoài cậu, mình không có gì cả...." Giọng nói của anh khiến nước mắt của tôi tuôn rơi.
Anh...muốn nhảy xuống?
Không được....
Tôi lao như tên bắn về phía trước, ôm chặt lấy anh.
"Nếu cậu vứt bỏ mình thì mình cũng sẽ vứt bỏ bản thân mình". Giọng nói của anh vang lên bên tai tôi, rất nhẹ, rất nhẹ.
Tôi ra công ra sức lắc đầu, tôi muốn nói với anh, tôi tuyệt đối tuyệt đối không bỏ rơi anh. Nhưng tôi không thể nói, vì thế chỉ có thể lắc đầu. Tôi muốn anh biết rằng dù thế nào tôi cũng không bỏ rơi anh.
Có lẽ vì đã cảm nhận được điều tôi muốn nói nên Hạ Dạ Hàn bỏ tay tôi ra, quay người lại, ôm chặt lấy tôi.
Lúc ấy, tôi đã thầm hạ quyết tâm.
Hãy để Hàn Thành Nam trở thành người trong sâu thẳm trái tim tôi. Nếu phải rời xa Hàn Thành Nam, có lẽ tôi vẫn sống được, nhưng....Hạ Dạ Hàn mà rời xa tôi thì anh ấy không thể sống được.
Tôi phải bảo vệ Hạ Dạ Hàn mong manh dễ vỡ như thủy tinh.
Bắt đầu từ hôm


Disneyland 1972 Love the old s