Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1476 lượt.
ý loạn ngàn lần vạn lần, có đánh chết, tôi cũng không dám uống nhiều rượu như vậy…
Xảy ra chuyện
Hôm sau tôi tỉnh dây, đau đầu kinh khủng. Cảm thấy trên đầu hơi nằng nặng, tôi vươn tay lên sờ, vốn đang mê man chưa tỉnh hẳn lúc này đầu óc càng thêm đông đặc. Tại sao đầu mình sờ vào lại kỳ quái như vậy? Tôi lê lết thân tàn qua nhìn vào tấm gương của tủ quần áo, ngay mắt cá chân hơi đau làm tôi đi có vẻ thất tha thất thểu, cho đến khi nhìn thấy người trong gương thì tôi hoàn toàn sửng sốt.
Trên trán tôi quấn một lớp băng vải thật dày, dù như vậy vẫn lộ ra một vài chỗ thấm máu, tôi đưa tay chạm nhẹ, cảm giác đau đớn truyền tới nhắc tôi đây là sự thật. Tôi nhìn chằm chằm vào bóng dáng mình trong gương, tầm mắt chậm rãi rơi xuống cổ, một vết môi hôn đỏ tươi “Cỏ nhỏ môi” lại tôi lạnh xương sống.
Có phải tôi… trong lúc say rượu lại “làm nhục” người đàn ông nào rồi? Đối phương vì biểu hiện kiên trinh, đánh tôi đầu rơi máu chảy?
Trong đầu tôi bỗng hé ra một gương mặt biểu tình lãnh đạm…
Trần Thượng Ngôn tiên sinh, là vị bác sỹ cùng tôi xem mặt, đao pháp tinh chuẩn, trong nhà có xác động vật ngâm phoc môn. Lần trước chia tay, anh ta có hứa sẽ liên hệ lại nhưng cho đến hôm qua thì chúng tôi vẫn chưa liên hệ lần thứ hai. Thế mà hôm nay, sau khi tôi say rượu tỉnh lại thì thấy tôi và đối phương trực tiếp liên hệ tại nhà luôn.
Chuyện gì đây!
Quanh mắt anh ta có quầng thâm, xem ra anh ta trải qua một buổi tối chẳng yên lành gì. Anh ta che chắn bát cháo thật cẩn thận, đặt lên bàn, ngượng ngùng cười: “Hôm qua cô uống say quá nên không nhớ gì, là cô gọi điện kêu tôi đến.”
“Tôi?”
Tôi lại ngẩn ngơ, vội vàng sờ soạng túi quần áo đầy mùi rượu của mình, rút điện thoại ra nhìn thì thấy quả nhiên, cuộc gọi cuối cùng chính là gọi cho Trần Thượng Ngôn . Ta bóp bóp trán: “Ân, được rồi, thật ngượng quá, thật sự hôm qua tôi uống hơi nhiều, không nghĩ tới…” lại làm phiền đến anh.
Tôi chưa nói dứt lời thì anh ta đã nói tiếp: “Tôi cũng không nghĩ tới.” Hắn xấu hổ nói “Tôi không nghĩ em say rượu lại nói ra lời thật lòng, càng không nghĩ em có tình ý với tôi, ha ha, Tịch Tịch, bây giờ tôi vẫn còn cảm giác như ở trong mộng.”
Tịch Tịch…
Tôi cảm thấy so với anh ta, tôi càng giống ở trong mộng hơn.
Anh ta không nhìn thấy tôi bị dọa đến nỗi tâm trí bay đâu mất vẫn tiếp tục độc thoại: “Kỳ thật Tịch Tịch, em không biết, từ khi chia tay lần trước anh vẫn luôn nhớ lời em nói, em nói đúng, rất ít phụ nữ có thể chịu đựng được các thói quen của anh nên anh buộc mình phải từ bỏ chúng. Hiện giờ anh ra ngoài không còn mang theo dao giải phẩu, hôm qua lúc nhận điện thoại của em vừa lúc anh đem nốt cái xác cuối cùng trong nhà tặng cho người khác. Anh không dám liên lạc với em là vì anh sợ…anh sợ anh vẫn chưa đủ tốt với em.”
Hắn càng nói, mặt càng hồng: “Kết quả, kết quả không nghĩ tới Tịch Tịch, em lại có tình ý với anh.”
“Không…” Tại tôi uống rượu. Lời này chưa nói ra thì phía sau truyền đến thanh âm hút không khí. Tôi quay đầu nhìn lại thì thấy Vương đại miêu hai mắt sưng vù đang dựa tường, vẻ mặt kinh ngạc:
“Thì ra đúng là có người không muốn sống, dám cùng Hà Tịch yêu đương! Tôi còn tưởng hôm qua nằm mơ!”
Tôi âm thầm nắm tay thành quyền.
“Tiên sinh, tối hôm qua Hà Tịch uống rượu say, đừng xem những lời cô ấy nói là thật! Cô ta hung dữ như vậy, không phải nói là thân đàn ông, anh nhất định phải cẩn thận!”
Tôi âm thầm mắng đồ dư hơi, thừa lời.
“Bạn hữu, nếu còn quý trọng sinh mệnh, xin rời xa Hà Tịch! Anh có biết cô ấy đe dọa bạn trai trước như thế nào không? Đòi đem tiểu đệ đệ của người ta quăng lên vỉ nướng! Lợi hại chưa!”
Tôi liếc mắt xác định vị trí của đại miêu, đang muốn động thủ, chợt nghe Trần tiên sinh nói nho nhỏ: “Kỳ thật, Tịch Tịch tốt lắm.” Tôi cùng với đại miêu đều quay đầu nhìn anh ta, Thượng Ngôn cười cười nói, “Tuy rằng tôi tiếp xúc với cô ấy chưa lâu nhưng so với nhiều cô gái, tôi thấy cô ấy vẫn tốt hơn nhiều.”
“Vì sao?” Đại miêu hỏi.
“Bằng cảm giác, không phải cô ấy không tốt, mà là các anh không phát hiện ra điểm tốt đẹp của cô ấy mà thôi.” Tôi phát hiện lòng mình vì những câu nói này đã không còn có thể chống đỡ được.
Anh ta khẽ nâng gọng kính, cười ôn hòa với tôi, nói: “Hôm nay bệnh viện có việc, anh đi trước, cháo anh đã múc ra chén, hôm qua em say đến vậy, ăn nhẹ tốt hơn”
Nghe sao cũng giống khẩu khí của bạn trai.
Đại miêu nhìn Trần Thượng Ngôn như quái vật.
Đợi đến khi nghe tiếng đóng cửa, tôi mới chợt nhớ việc cần hỏi. đột ngột đuổi theo: “Đợi chút! Đợi chút! Đây là anh làm sao? Còn có đầu của tôi…” lúc tôi chạy đến cửa đã không còn thấy bóng dáng anh ta đâu.
Tôi vuốt nhẹ cái đầu được băng bó rất chuyên nghiệp, đầu óc trống rỗng. Thương tích trên người của tôi là anh ta gây ra sao? Nếu hôm qua tôi thổ lộ với Trần Thượng Ngôn vậy hình ảnh lãnh đạm của một người đàn ông khác thoáng ẩn thoáng hiện trong đầu tôi lại là chuyện gì?
Tôi quay về nhà bếp, bình tĩnh nhìn chằm chằm