XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.

hỡ của cùng một người trước khi máy tắt nguồn. Trong lòng đầy áy náy, tôi dè dặt gọi lại.
Khôngg ai nghe máy, tôi tiếp tục gọi lại, chuông reo một hồi lâu thì một giọng khàn khàn tiếp điện thoại: “A lô ?”
“Ách… Tôi là Hà Tịch. Hôm qua…”
“Tịch Tịch?” Giọng nói bên kia trở nên cực kỳ vui vẻ nói, “Cuối cùng em cũng chịu gọi cho anh. Em hết giận chưa?”
“Tức giận ?” Tôi không hiểu đầu cua tai nheo gì hết
“Tịch Tịch, hôm qua thất hẹn là anh sai nhưng có một bệnh nhân phải phẩu thuật gấp, đến khi làm xong thì anh gọi điện thoại cho em nhưng không em không nghe máy, anh biết em…”Trần Thượng Ngôn lo lắng giải thích nguyên nhân hôm qua anh không đến cuộc hẹn, tôi nghe mà khóe miệng không ngừng run rẩy, thì ra anh ta cũng hứa lèo nha!
Tôi vuốt tóc, cười nói: “Ha ha, không sao, không sao. Chuyện đã qua thì cho nó qua đi.”
Để tránh Trần Thượng Ngôn càng thêm áy náy, tôi đành phải trấn an anh một chút sau đó anh mới tạm yên lòng và hẹn tôi ăn cơm tối. Có cơm miễn phí dĩ nhiên là tôi vui vẻ đáp ứng.
Giải quyết êm chuyện này, tôi yên tâm chuẩn bị công tác.
Thiết kế căn hộ của Tần Mạch là một nhiệm vụ khó khăn nhất từ trước đến giờ của tôi. Tốc độ thi công nhanh, thiết kế lại bị hạn chế nhiều mặt, nhưng quan trọng nhất là – không có cách nào trao đổi với chủ hộ. Theo bản sơ lược các yêu cầu của Lisa, trước mắt tôi thiết kết căn hộ này theo phong cách đơn giản của kiến trúc Âu Mỹ, sau đó liên hệ với Lisa, quyết định ngày mai sẽ đưa cô ấy bản thiết kế ban đầu để cô ấy chuyển cho Tần Mạch.
Nhưng dù giao cho Tần Mạch hay cho Lisa, tôi cũng không tránh được việc thức trắng đêm nay để làm việc rồi.
Sau khi liên hệ được với đội ngũ thi công, cả ngày tôi lăn lộn ở “nhà’ Tần Mạch để đo đạc tính toán cũng như tìm cảm hứng thiết kế.
Khi người ta bận rộn thì thời gian trôi qua rất nhanh, sau khi chào tạm biệt nhóm công nhân thi công, tôi vỗ vỗ bộ quần áo đầy bụi đi đến cuộc hẹn.
Đến nơi hẹn, từ xa tôi đã thấy Trần Thượng Ngôn đang đứng dưới tán cây gọi điện thoại, không muốn quấy rầy anh, tôi lặng lẽ tiêu sái đi qua. Đi gần đến nơi, tôi nghe giọng anh có chút tức giận: “Tôi nói rồi, tôi đã có bạn gái. Chuyện hôm qua chỉ xảy ra một lần thôi.”
Ách… Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán, có phải tôi đã nghe được chuyện không nên nghe hay không?
“Đừng nói nữa, nếu anh vẫn cố tình làm vậy, tôi chỉ có cách chuyển anh đi… Tịch Tịch!” Anh quay đầu lại, trông thấy tôi liền vội vàng hốt hoảng tắt máy, đứng sững nơi đó cứ như trẻ con phạm lỗi vậy.
Tôi âm thầm thở dài nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười bước đến: “Anh chờ lâu chưa?”
“Chưa… Chưa lâu lắm.” Anh bối rối gãi đầu, mặt hơi ửng đỏ đến khi nhìn đến một tầng băng trên đầu tôi mới run sợ lên tiếng: “Em bị sao vậy?”
Tôi lại đem chuyện “cửa toilet” thuật lại một lần sau đó tóm tay anh đi về phía nhà hàng: “Làm việc nguyên ngày, em đói sắp chết rồi, ăn cơm trước rồi nói.”
Anh để mặc tôi lôi kéo, bàn tay tôi đang nắm hơi nóng lên: “Tịch Tịch, lúc nãy… Em đến bao lâu rồi?”
“Vừa mới tới.”
Tôi trả lời một cách vô cùng bình tĩnh, bởi vì đối với tôi, mối quan hệ với Trần Thượng Ngôn chỉ mới dừng lại ở mức “tìm hiểu, nói chuyện”. Cho dù sau này có kết hôn thì cũng chỉ là kết hôn mà thôi, tình yêu chỉ là một điều xa xỉ. Tôi không đủ sức cũng không dám đón nhận thứ tình cảm này cho nên dĩ nhiên tôi cũng không bị ảnh hưởng cảm giác gắn liền với tình yêu – “ghen”.






Bóc lột sức lao động – Cuộc đời thê thảm
Nừa tháng không ăn không ngủ vẽ bản thiết kế, vừa hoàn thành tôi liền bắt tay vào việc thi công. Mấy hôm trước, tôi quay cuồng trong việc chọn vật liệu, làm mô hình, rồi đi tới đi lui ngoài thị trường tìm vật liệu cho nhà Tần Mạch sau đó trao đổi với nhà thầu phụ trách thi công, rồi thương lượng việc cung ứng vật tư, mỗi ngày làm việc đến khi trời tối mịt, về đến nhà chỉ còn biết lăn ra ngủ, các chuyện phong hoa tuyết nguyệt dĩ nhiên đối với tôi cũng rất xa vời.
Tôi nhiều lần lén thương lượng với Tạ Bất Đình tìm một nhân viên thực tập đến giúp một tay nhưng lần nào cũng bị công ty lấy cớ không có người đề từ chối vì thế tôi suýt nữa nổi điên trước mặt Tạ Bất Đình.
Làm ơn đi, tôi không phải là nhân viên công ty sao? Tôi là thân kim cương bất hoại hay là transformers, bây giờ tôi có đi chọn phân cũng phải có người giúp tôi chứ! Hồi trước, lúc đi làm có một nhân viên thực tập vừa làm vừa học một bên tiện lợi biết bao nhiêu! Sao bây giờ lại không cho đi theo nữa? Chẳng lẽ cho tôi ra rìa sao, sở hướng vô địch bất thành! (Mình không hiểu cụm từ này, bạn nào biết xin chỉ dùm)
Nhưng nói thật, tôi chẳng còn thời gian và sức lực để tức giận nữa, điện thoại của người thi công vừa tới là tôi lại lập tức cắm đầu chạy đi.
Qua đến chỗ rẽ, tôi đã thấy ngôi nhà thân thương của tôi dưới ánh đèn đường mờ nhạt cùng với một đôi giày tây đàn ông xuất hiện ngay ven đường. Sau khi thấy rõ khuôn mặt người đó, tôi chỉ còn biết cười lạnh. Đầu năm nay xác suất đụng quỷ càng lúc càng lớn .