Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341491
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1491 lượt.
nh này nên mới đề cao cảnh giác với tôi như thế.
Mang theo Trần Thượng Ngôn lạng qua lạng lại trước mặt anh ta cũng là một cách tốt đỡ cho anh ta khỏi phải giống người bệnh, mang theo tâm trạng người bị hại đề phòng tôi.
Làm việc với nhóm thợ tới giữa trưa mới xong, trước đó Trần Thượng Ngôn đã gọi điện báo việc Trình Thần đã liên hệ và nói tối nay sẽ hộ tống tôi đến bữa tiệc nhưng hiện nay anh còn có một ca phẩu thuật gấp nên có khả năng đến muộn một chút, tôi với Trình Thần cứ đi trước.
Tôi cũng không nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý nhưng nếu tôi biết việc đến muộn một chút của Trần Thượng Ngôn là muộn đến mức nào thì tôi thà đóng đô ở bệnh viện chờ chứ nhất quyết không đi trước với Trình Thần.
Đúng bốn giờ chiều, Trình Thần lái xe đến đón tôi. Chị liếc sơ qua tôi rồi nói: “Hà Tịch, làm sao mà em tìm được một anh chàng thành thật như vậy? Kiểu này thì từ nay về sau chẳng phải bị em ăn hiếp đến chết sao? “
Tôi bĩu môi, không quan tâm chị ấy nữa.
Chị cũng không nói nhiều: “Đi thôi, đổi quần áo trước.”. Khi chúng tôi thay xong y phục, trang điểm hoàn hảo thì đã sáu giờ, tôi đói đến hoa mắt, vừa đến buổi tiệc tôi bèn bỏ rơi Trình Thần, trốn vào góc phòng tìm cái gì bỏ bụng trong lúc chờ Trần Thượng Ngôn, đến khi anh đến, tôi chỉ cần kéo anh lượn vài vòng trước mặt Tần Mạch rồi trốn về.
Nhưng làm gì có chuyện thuận lợi như vậy!
Khi Dương Tử với vẻ mặt phong tao nắm tay bạn gái hiện tại tiêu sái bước vào cửa, tôi thật sự hận không thể chọc mù hai cặp đôi mắt chó ra vẻ này. Nếu không phải tận mắt chứng kiến tôi thật sự không thể tin người đàn ông đang cười tao nhã kia với người bị tôi đánh kêu cha gọi mẹ là một người.
Bạn trai hiện tại thì không thấy tăm hơi nhưng cựu bạn trai thì đã lên sàn rồi. Tôi nhìn xa xa đã thấy Trình Thần và Trịnh Hi Nhiên đang nói chuyện. Sắc mặt chị ấy không vui, tôi nghĩ chị ấy cũng không không biết Dương Tử sẽ đến.
Tôi yên lặng, xoay người đi về hướng nhà vệ sinh. Chỉ cần động não một chút cũng biết, công ty Thẩm Hi Nhiên đang trong quá trình tìm đối tác, nếu đã mời Tần thị thì mời thêm công ty Dương Tử cũng đâu có gì là lạ.
Tôi ngơ ngác đứng trước gương của nhà vệ sinh một hồi lâu, không biết bao nhiêu lần tự lên dây cót cho mình lấy dũng khí bước ra nhưng bàn chân lại như nặng ngàn cân, nâng thế nào cũng không bước nổi một bước. Tôi lại sờ gương mặt được trang điểm tỉ mỉ của mình rồi nhìn đến bộ lễ phục xinh đẹp trên người. Trang điểm có thể che dấu nét tiều tụy, tôi biết hiện giờ tuy tôi không thể gọi là khuynh thành nhưng cũng có thể xem như là một giai nhân.
Tôi không sợ đối mặt Dương Tử, nhưng tôi…
Có lẽ lý do thật sự là tôi không dám đối mặt cô gái đã hạ bệ mình.
“Hu hu…” Một tiếng khóc nỉ non không biết từ nơi nào phát ra trong nhà vệ sinh không một bóng người này làm lông mẹ lông cha trên người tôi dựng cả lên. Tấm gương lớn phản chiếu toàn bộ nhà vệ sinh, hoàn toàn trống nhưng tiếng khóc của cô gái kia vẫn chưa ngừng một giây, một phút.
Tình cảnh này rất giống cảnh trong mấy bộ phim kinh dị tôi đã xem qua, bất giác tôi ớn lạnh, chuyện gì cũng không nghĩ, không dám quay đầu, co giò chạy một mạch ra ngoài. Hành lang cách nhà vệ sinh khoảng mười mét, bên hành lang có một cánh cửa khép hờ, bên trong đèn mờ mịt không biết trong đó có gì. Tôi chạy chậm lại, nhìn cái cửa kia, trong lòng thầm nghĩ không biết trong đó có cái gì đột nhiên nhảy xổ ra không. Trong lúc tôi phát huy trí tưởng tượng thì cửa đột nhiên bị đẩy ra, có cái gì từ trong đó…
“A!” Tôi không khỏi thét một tiếng chói tai, nhưng khi thấy người từ trong cánh cửa bước ra là ai thì tôi lập tức bụm chặt miệng mình lại.
Tần Mạch, rõ ràng là âm hồn không tiêu tan a!
Anh ta thấy tôi cũng ngẩn ra, tôi nghĩ trong lòng anh ta chắc cũng bật ra ý nghĩ giống tôi thôi.
Tôi nhìn thoáng phía sau anh ta, một cô gái trẻ vận lễ phục màu trắng đang không ngừng gạt lệ.
“Ba” tôi vội lấy tay che mắt lại: “Tôi không thấy cái gì hết, không thấy gì hết.’
Chân tôi đang hướng về phía đại sảnh chuẩn bị chạy thì bả vai đột nhiên bị người ôm lại, Tần Mạch kéo tôi lại, dễ dàng ôm vào lòng. Tôi đang ngẩn ngơ thì nghe tiếng nói lãnh đạm từ trên đỉnh đầu sâu kín thổi qua: “Thật đúng lúc, An tiểu thư, bạn gái tôi đến rồi.”
Tô khiếp sợ, ngước mắt nhìn, anh ta thản nhiên đón ánh mắt ta, nhìn lạ một chút, lúc này tôi đã hiểu: muốn sống lập tức im miệng.
Cô gái kia vẫn tiếp tục nức nở, không thèm liếc nhìn tôi một cái, nước mắt càng tuôn ào ào: “Nhưng lúc bác gái nói chuyện với mẹ em thì đã nói là anh chưa có bạn gái mà.”
Tôi không đành lòng nhìn cảnh tượng này, bắt đầu rục rịch tránh ra, Tần Mạch ôm tôi càng chặt. Lúc này đây trí nhớ tôi lại quay về một tối của mấy tháng trước, tôi cũng ở trong một lồng ngực như thế này…
Tôi lại tiếp tục giãy dụa, không ngoài dự đoán anh ta khóa chặt luôn hai cánh tay của tôi lai. Khóa tay thì tôi còn cái đầu tự do…vì thế tôi bắt đầu lúc lắc cái đầu…
Chắc là anh ta đã bị tôi làm mất kiên nhẫn, một tay ôm chặt thắt lưng tôi, một tay nhấn đầu tôi vào t