Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341522

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.

sáng cam nhu hòa làm cho không gian nhỏ của bếp trở nên ấm áp, đây là lần đầu tiên căn phòng này thực hiện đúng chức năng của nó, mà người dùng bữa ăn đầu tiên tại đây không ngờ lại là tôi và chủ nhân của ngôi nhà.
Bốn món ăn, không quá nhiều, vừa đủ cho hai người bọn tôi dùng.
Thật ra mà nói bữa cơm này làm tôi mất tự nhiên, thứ nhất vì vị chủ nhân này rất tự nhiên, thoải mái gắp rau, bới cơm cho tôi khiến tôi có cảm giác chúng tôi đã thân quen từ rất lâu, thứ hai… tôi và anh đều im lặng ăn, trong phòng ngẫu nhiên chỉ có tiếng lanh canh của bát đũa chạm nhau.
“Hà Tịch.”
Anh bất thình lình gọi làm tôi sợ đến mức suýt nữa phun hết ngụm canh trong miệng ra.
“Chuyện gì?”
Anh gõ tay xuống bàn vài cái giống như sắp đưa ra quyết định trọng đại mà tôi lại cảm thấy dáng vẻ tư lự của anh thật gợi cảm, mê người…Chết tiệt!!!
“Cùng một chỗ với anh đi.”
Tôi chăm chú nhìn anh hồi lâu chờ câu giải thích của anh, trái tim đập kinh hoàng như vừa kết thúc môn chạy ba trăm mét, bụng thắt lại, bỗng nhiên tôi bỗng có cảm giác mình vừa nhảy bungee xong. Tôi nuốt nước miếng cái ực, hồi lâu sau mới miễn cưỡng nhặt tấm chắn của mình lên, nói một câu gần như đần độn:
“Lên giường không?”
Câu trả lời này dường như nằm ngoài dự kiến của anh, không biết trong đầu anh đang hiện lên những hình ảnh gì mà dưới ánh đèn vàng dịu tôi thấy tai anh dần dần đỏ ửng.
“Khụ…” Anh khụ vài tiếng giống như người đang đứng ở vách níu đen mới tìm về suy nghĩ của mình, anh nghiêm khắc trừng tôi một cái ý như trách tư duy của tôi không phát triển theo hướng bình thường. Anh nói “Chắc là em thấy đột ngột lắm.”
Tôi oán thầm: dĩ nhiên là đột ngột rồi.
“Mấy ngày nay anh đã nghĩ tuy rằng chúng ta có không ít người theo đuổi…”
Trong không gian cô độc, tôi quay đầu lại nhìn mảnh đất hoang vu mà một ngọn cỏ cũng không trồi lên được phía sau, lòng thầm nghĩ: Chỉ có anh mới có không ít người theo đuổi thôi.
“Nhưng tình thế trước mắt xem như là duyên phận cũng tốt hoặc âm kém dương sai cũng được, chúng ta cứ quen nhau đi. Ít ra thì mẹ anh cũng rất thích em, nếu bây giờ em bỏ đi, anh cũng không có tinh lực giải thích với bà càng không có thời gian đi tìm người khác mà hoàn cảnh của em cũng không dễ chịu gì, lần này về quê ăn tết chắc cũng phải chịu áp lực không nhỏ đâu.”
Trong lòng tôi mờ mịt, những lời nói trên cứ như rơi vào khoảng không nhưng cảm tình đang dâng như sóng trào của tôi bị bộ dáng như bàn chuyện làm ăn của anh làm nguội lạnh không ít.
“Qua thời gian ở chung gần đây, anh thấy em là cô gái độc lập, đam mê công việc kiên cường mà dĩ nhiên người như em sẽ không làm cái việc đáng chán là suốt ngày dán với người yêu như hình với bóng, mà anh lại đang cần người như vậy. Anh tin nếu chúng ta yêu nhau sẽ không gây phức tạp hay làm phiền gì đến cuộc sống của đối phương. “
Tôi đã hoàn toàn bình tĩnh lại, suy nghĩ theo hướng của anh rồi tán thành: “Anh nói đúng.”
Anh nở nụ cười hài lòng cứ như đã đàm phán thành công một hợp đồng lớn: “Hà Tịch, nếu đã không tìm được người tâm đầu ý hợp thì mình tìm một người phù hợp, ngang hàng với mình cũng tốt phải không?”
Tôi không rời mắt khỏi tô canh củ cải, suy nghĩ một lát mới ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt anh hỏi thẳng: “Vậy anh có thích em không?”
Anh ngẩn ra, hình như cảm thấy câu hỏi của tôi rất quái dị, anh hơi mất tự nhiên, né tránh ánh mắt của tôi.
Tôi khoát tay nói: “Không biết hỏi anh làm chi nữa.” Đối với Tần Mạch có lẽ tình yêu cũng chẳng được coi là gia vị của cuộc sống nữa chứ nói gì đến cái khác. Tôi nói: “Đề nghị của anh cũng không tồi, em sẽ suy xét…nè, anh đừng nói anh không cho em thời gian để suy nghĩ nha.”
“Dĩ nhiên là có” Anh trả lời “Em cứ từ từ suy nghĩ.” Nhưng bộ dáng kia dường như nói em đồng ý là cái chắc.
Khi tôi đang loay hoay mang giày để ra về thì chợt nhớ ra một việc bèn quay đầu hỏi anh: “Tần Mạch, chẳng lẽ hôm nay anh tỏ tình với em sao?
Anh nhíu mày, ra vẻ “Cuối cùng em cũng đã hiểu.”
Miệng tôi méo xệch: “Tần Mạch, nếu không phải là Hà Tịch em thì cô gái nào được anh tỏ tình chắc xúc động đến bật khóc mất.”
Anh vui vẻ tiếp nhận lời ca ngợi của tôi.






Bọn họ hiểu lầm nhau
Mấy ngày nay, chuyện làm tôi phiền lòng có vẻ hơi nhiều.
Đầu tiên là chuyện của Tần Mạch, từ hôm anh nói cho tôi thời gian suy nghĩ thì lặn mất tăm, để tôi tự do tự tại, có lẽ anh quá bận rộn nên cũng không quá xem trọng chuyện này hay là anh đã chắc chắn tôi sẽ đồng ý.
Nhưng nếu đồng ý…
Tôi cũng không rõ thứ rung động của tôi đối với Tần Mạch là loại tình cảm nào, nếu nói tôi yêu anh thì cái thái độ được chăng hay chớ của anh lại cho tôi linh cảm quan hệ của chúng tôi cũng sẽ không duy trì được bao lâu. Mà tôi đã không còn là cô gái mười tám, mười chín tuổi, thanh xuân của tôi không còn nhiều để mà lãng phí nữa rồi.
Trình Thần chưa bao giờ người tốt tính, lúc ấy chị nàng nổi cơn ghen, nhảy vào quán cà phê lôi Thẩm Hi Nhiên ra tra hỏi về cô gái kia, mà Thẩm Hi