Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
Nhiên lại do dự không trả lời, vừa vặn cô gái kia cũng từ trong bước ra, Trình Thần trong cơn tức giận tái người ta một cái té ngã xuống đất, Thẩm Hi Nhiên đến khuyên cũng bị Trịnh Thần dùng ưng trảo công cào cho mấy vết tươm máu trên mặt. Thẩm Hi Nhiên nhất thời cũng phát hỏa, quay sang bảo vệ cô gái kia, lại lớn tiếng mắng Trình Thần hai câu…
“Anh ta nói chị, nói chị tùy hứng, không phân rõ phải trái. Nói chị cho tới bây giờ chỉ biết bản thân… nhưng là, nếu anh ta thấy chị cùng người đàn ông khác cười giỡn vuii đùa trong quán cà phê… thì anh ta có cảm giác gì? Cũng có thể không có cảm giác gì hết, anh ấy hết yêu chị rồi, Tịch Tịch, anh ấy không yêu chị nữa …”
Tôi đau đầu, tay ấn ấn thái dương, nếu nhìn bên ngoài thì có vẻ Thẩm Hi Nhiên đã làm chuyện có lỗi nhưng sao tôi vẫn cảm thấy bên trong có gì đó hiểu lầm.
Trình Thần khóc lóc một hồi lâu cảm thấy mệt mỏi, tôi đưa chị đi rửa ráy một chút rồi ngủ. Không chừng chuyện này sáng mai sẽ có chuyển biến khác.
Sắp đi ngủ Trình Thần còn ghé vào trên gối, nhìn tôi nói:
“Tịch Tịch, em biết không, lúc anh ấy vì che chở người khác mà la hét chị, trong lòng chị chìm vào tuyệt vọng. Bình thường chị hung dữ, sai phái anh ấy làm này làm nọ, anh ấy vì thích chị mà bỏ đi tính công tử của mình, nhẫn nhịn chịu đựng tính điêu ngoa, tùy hứng của chị, nhưng nếu anh ấy không còn thích chị thì cái gì chị nói, cái gì chị làm cũng chướng mắt anh ấy và đối với anh ấy chị cũng chẳng còn quyền hành gì.”
“Tịch Tịch, chị… chị rất sợ, nếu anh ấy thật sự không cần chị nữa mà chị vẫn còn yêu anh ấy thì chị biết làm gì với trái tim của mình đây?”
Tôi chỉ còn biết vỗ nhè nhẹ lên lưng chị an ủi: “Nếu thật xảy ra như vậy, chị cứ ném nó cho Thẩm Hi Nhiên là được, dù sao…” Tôi chỉ vào vị trí trái tim của chị, “Anh ta đã không còn thuộc về chị nữa.”
Trình Thần túm chặt góc áo của tôi: “Nhưng chị không thể thiếu anh ấy”
Tôi cười ngoan độc: “Vậy chị mang trái tim của anh ta đến đây, em giữ chặt còn chị cho nó vài dao sau đó đào tâm của anh ta ra ăn sạch, làm cho anh ta không bỏ đi được.” Trình Thần cũng cười cười, cuối cùng cũng chịu nhắm mắt lại ngủ.
Tôi nhìn gương mặt Trình Thần đang ngủ say, trong lòng nén tiếng thở dài, nếu đã đánh mất tâm thì phải làm gì? hoặc là kiên cường làm lại từ đầu (dục hỏa trùng sinh), hoặc là tuyệt vọng nhậm nhân xâm lược.
Tờ mờ sáng hôm sau, một cú điện thoại đánh thức tôi dậy, tôi thở phì phì, mò mẫm chạm tới di động, mơ mơ màng màng nghe : “Ai?”
“Hà Tịch, Thần Thần có ở chỗ em không? Hôm qua cô ấy có tìm em không?”
Tôi liếc mắt sang Trình Thần vẫn đang ngủ say sưa, tức giận nói: “Không có.” Bây giờ mới biết sốt ruột thì lúc trước gây chuyện làm gì. Tôi vừa nói dứt câu thì bên kia đã cúp máy dường như rất nôn nóng.
Trình Thần bị tôi đánh thức, ách cổ họng không kiên nhẫn hỏi: “Ai vậy? Sáng tinh mơ đã gọi điện thoại.”
“Thẩm Hi Nhiên.”
Im lặng ba giây,cái chăn ấm áp trên người tôi bị giở tung, Trình Thần chụp cánh tay tôi, mang theo ba phần chờ mong, ba phần kinh hỉ, ba phần sợ hãi nhìn chằm chằm tôi: “Anh ấy gọi điện thoại ? Tìm tôi sao? Nói như thế nào ?”
Tôi kéo chăn đắp lại, than thở nói: “Hỏi chị có ở đây không, em nói không, anh ta liền cúp máy.”
Trình Thần có chút mất mát buông giọng: “Chỉ vậy thôi sao. Không nói thêm gì nữa? Anh… anh ấy có nói xin lỗi chị hay không?”
Tôi buồn ngủ muốn chết nhưng cũng bị chị chọc cho tỉnh bèn xốc chăn nhìn chị nói: “Trình Thần, chị quên chị đang sắm vai nào sao? Chị là phụ nữ uất ức ôm hận trốn nhà đi mà Thẩm Hi Nhiên là thủ phạm, cả đêm nay chắc anh ấy đỏ mắt tìm chị rồi, anh ấy lo lắng gọi cho em, nếu em đã trả lời không thì dĩ nhiên anh ấy phải nhanh chóng gọi điện hỏi người khác chứ việc gì tốn thời gian nói mấy lời xin lỗi chị với em làm gì. Những lời này để khi hai người gặp lại rồi nói mới đúng.”
Nghe xong cú điện thoại này, trong lòng tôi đã xác định lần này chắc chắn là hiểu lầm vì tôi chưa từng thấy ai có bồ bên ngoài lại lo lắng cho vợ như vậy cả.
“Sao em nói chị không ở đây?” Trình Thần hơi tức giận, “Vậy thì làm sao anh ấy tìm thấy chị để xin lỗi chứ.”
Tôi trợn trắng mắt: “Để em gọi điện thoại báo cho anh ta chị ở đây là được chứ gì.”
“Không được.” Chị vội vàng kéo tôi lại, “Do không muốn anh ấy tìm được chị nên chị đã tắt di động, nếu bây giờ gặp anh ấy, chỉ cần anh nói vài ba câu thì chị sẽ xiêu lòng, hôm qua dám hung dữ với chị như vậy chị quyết không bỏ qua cho anh ta.”
Tôi bó tay: “Đến cùng là chị muốn sao?”
Chị nàng nhăn nhó cả nửa ngày, mới thật cẩn thận hỏi tôi: “Em nói… Em nói anh ấy còn thích chị không?”
“Thích.”
Trong phút chốc Trình Thần nở nụ cười đắc ý như mèo được mỡ nhưng rất nhanh kiềm nén: “Không thể dễ dàng dung thứ cho anh ta như vậy, khó khăn lắm mới trốn nhà một lần, phải cho anh ta lo đến xoắn ruột mới được. Tịch Tịch, em cứ đi làm, hôm nay chị làm osin cho em một bữa.”
“Chị không đi làm?”
“Chị xin phép nghỉ, chắc chắn anh ấy sẽ đến cơ quan tìm chị, chị không đi làm, không cho anh ta tìm được.”
Trong