Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.
a tôi. Chịu hết nổi, tôi thẹn quá hóa giận bỏ lại một câu: “Con với ảnh chia tay rồi.”
Ngay sau đó tôi gọi điện cho Tần Mạch: “Anh có thể nói cho em biết ngày nào anh sẽ về không?”
Anh trầm tư: “Bây giờ thì không thể.”
Tôi hít sâu một hơi: “Vậy chúng ta thôi đi..”
Bởi vì anh không dám hứa hẹn nên em không thể tiếp tục chịu đựng sự chờ đợi mòn mỏi này nữa rồi!
Không thể quay lại ngày xưa.
Tần Mạch trầm mặc hồi lâu rồi không nói gì mà ngắt máy. Thật ra cũng có thể xem câu nói kia chỉ là hậu quả bộc phát của lúc buồn bực xúc động chứ thật tâm tôi cũng không muốn cắt đứt quan hệ với anh như vậy. Cuộc sống như oán phụ trong khuê phòng gần đây thật khiến người ta sinh ra oán giận nhưng tôi thật sự không ngờ khi nói ra lời chia tay lại làm tâm tình mình thoải mái vài phần. Vì thế tôi tự nói với chính mình: Làm đúng rồi Hà Tịch! Đây mới là điều mi muốn.
Nhưng bắt đầu từ hôm đó dù tôi có vắt sức làm việc thế nào, coi mình là Transformer để tự ngược đãi thế nào thì đêm khuya thanh vắng tôi sẽ bất tri bất giác, lơ đãng mà nhìn di động chằm chằm rồi ngơ ngẩn thật lâu. Trong đầu hoàn toàn trống rỗng, chỉ ngơ ngác nhìn cái cục vuông vức kia, không biết tôi đang hy vọng nó vang lên hay cứ im ỉm như thế.
Không nhìn chằm chằm thì tôi lại cầm lấy nó, nhấn dãy số quan thuộc kia, dịu dàng nói: Xin lỗi anh, ý em không phải như thế nhưng anh vẫn biết em không quản được cái miệng của mình mà, anh biết không, Hà Tịch yêu anh lắm…
Nhưng rốt cuộc tôi chẳng làm gì cả.
“Uống ít thôi.”
Chỉ hai ba câu quan tâm đã khiến tâm tình đang được giữ cho bình tĩnh của tôi gợn sóng, khóe miệng run run, mấy lời nghẹn trong ngực những ngày qua cơ hồ muốn thốt ra. Xin lỗi anh, trong lòng ngàn vạn âm thanh khích lệ, mau quăng cái kiêu ngạo chết tiệt kia mà xin lỗi anh! Nói cho anh biết Hà Tịch thật sự không muốn nói như vậy…
“Lần trước…” Tôi yếu ớt phun ra hai chữ này.
“Lần trước.” Bên kia nói tiếp, thanh âm đã muốn kiên định hơn nhiều, “Em nói đúng, ngay cả lời hứa mà anh cũng không cho em được thì có lẽ em cũng không nên chờ anh làm gì nữa”
Trái tim đang đập kịch liệt vì lời này mà trong nháy mắt im bặt: “Anh có ý gì?”
“Hà Tịch, là anh ích kỷ .”Anh dừng một chút, “Chúng ta…”
Anh chưa nói xong, nhưng tôi cũng đã không thể nghe tiếp được nữa rồi. Nếu lúc này Tần Mạch đang đứng trước mặt tôi, chắc chắn tôi sẽ cho anh ta một cái tát và mắng: nếu đã ích kỷ thì tại sao lại không ích kỷ cho đến cùng. Nếu có thể suy nghĩ thấu triệt như vậy thì tại sao tại sân bay lưu lại chữ yêu cho tôi làm gì. Thổ lộ xong lại không chịu trách nhiệm, so với việc buông tay càng làm cho tôi thêm thống hận. Nhưng tôi lại không có cách nào rống to những lời này cho anh nghe, chỉ sợ mới nói đến phân nửa, thì mình đã bật khóc trước rồi.
Lúc thất tình tôi luôn phải đặt tôn nghiêm của mình ở vị trí ưu tiên, cho nên tôi cười ha ha, nói rành rọt: “Cảm ơn, như vậy cũng tốt, chúng ta buông tay ra, anh lại có bầu trời đầy sao còn em lại có mặt trời như trước.”
“Ừ.” anh lên tiếng, người cãi lộn chưa bao giờ chịu thua như Tần Mạch đến cuối cùng chỉ chừa cho tôi bốn chữ, “Đừng uống nhiều rượu .”
Nghe tiếng u u từ bên kia truyền đến, tôi dựa lưng vào tường tự tát mình một cái. Tôi đang bay trên trời thì rơi xuống, nhưng không rơi theo quy luật nào mà rơi thẳng từ trên cao nhất xuống đất, nên kết quả… tan xương nát thịt.
Cửa cầu thang lục cục bị mở ra, giọng nói Tạ Bất Đình truyền đến: “Quản lý Vương, màu của gạch men sai hả? chắc bên giao hàng giao nhầm…tôi biết, tôi biết, tôi cũng không trốn tránh trách nhiệm, được, được, để tôi phái nhân viên đến phối hợp với anh, ừ anh chờ một chút.”
“Ai, Hà Tịch, cô ở đây à. May quá, dự án lần trước chúng ta làm có chút sai sót, khách hàng muốn gạch men vàng viền xanh nhưng bên giao hàng lại đưa đến gạch vàng viền đen. Cô đến đó xử lý nhân tiện trấn an khách hàng…”
Tôi cúi đầu không trả lời, yên lặng đi ra khỏi chỗ đó, bước vào thang máy rồi rời khỏi khách sạn.
Trong đầu hoàn toàn rối loạn, tôi đến nhà Tần Mạch, nhưng hiện giờ đã bán cho người khác. Tôi đứng ở bên ngoài khuôn viên khu nhà, nhìn vào cửa sổ nhà anh, si ngốc ngẩn người, khiến cho bảo vệ khu nhà kỳ quái đánh giá tôi hồi lâu. Tôi đi qua ngõ nhỏ kia, ánh nắng chói mắt khiến tôi dường như đang thấy Tần Mạch bị đánh, vẻ mặt chật vật đang ngồi ở chỗ kia, anh ngẩng đầu nhìn về phía tôi, nhíu mày: “Em thiệt ngốc!”
Tôi cúi đầu cười: “Đúng vậy, thiệt ngốc.”
Tôi lại đi đến quán bar lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, ban ngày ban mặt, quán bar đóng cửa nên tôi liền lảo đảo muốn về nhà, đang đi trên đường, một cuộc điện thoại của Tạ Bất Đình đuổi giết đến đây: “Cô ở đâu rồi? Sao còn chưa tới! Khách hàng hối muốn chết kia kìa!”
“Hối cũng chịu thôi.” Tôi nói, “Tôi không đi.”
“Hà Tịch, cô lại phát điên gì nữa!”
“Cupid nói cho tôi biết, nếu hôm nay tôi không nghỉ đông thì trong vòng năm nay sẽ chết thê thảm”
“Gì?” Tạ Bất Đình hoang mang một phen, t