Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.
“Cám…” chữ tiếp theo bị tôi nuốt ngược vào bụng đổi thành một câu cực kỳ kinh ngạc: “Tại sao lại là anh?”
Anh chàng tình một đêm kia …
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có cơ hội gặp lại anh lần thứ hai, càng không nghĩ tới sẽ gặp lại nhau trong bộ dạng chật vật như thế này.
Anh tà mắt đánh giá tôi một phen, lạnh lùng cười: “Quả nhiên là nữ trung hào kiệt, thời điểm nào, địa điểm nào tôi cũng có thể thấy cô đánh nhau cùng người ta”
Nghe anh nói vậy chẳng lẽ vừa rồi tôi đánh nhau với Dương Tử anh ta cũng thấy?
Trong lòng tôi đang tự hỏi thì bỗng nhớ ra, lúc tôi tức giận đến mất trí kia hình như, có vẻ như..có một người đàn ông kéo tôi lại…Chà, xem biểu tình của anh, trong lòng tôi lại nảy ra ý nghĩ “Thật đúng là có duyên” tôi âm thầm bĩu môi.
Nữ trung hào kiệt? Tôi cười gượng, thật ra tôi là đứa nhát gan nhưng không hiểu sao những lúc tôi lên cơn hung dữ đều bị anh nhìn thấy.
Anh ta buông tay tôi ra, đi đến xe, tắt hệ thống báo trộm, đèn xe nháy hai cái, anh ta mở cửa xe ngồi vào. Tôi cúi đầu xem xét bộ dạng xám xịt của mình, chân không giày, nếu so sánh thì tôi hoàn toàn không dám nhận là cô bé lọ lem, bộ dạng bây giờ của tôi giống cô bé bán diêm hơn. Đèn xe lại chớp nháy nhưng vẫn chưa đi, tôi dùng ánh mắt tội nghiệp liếc cái xe kia một cái rồi nhặt lên chiếc giày đã dính bẩn, lòng tự hỏi có nên mang vào hay không? (Mình cũng tự hỏi còn một chiếc giày thì mang vào làm gì nhỉ?)
Anh chàng kia rất thức thời, hạ kính xe xuống, lạnh lùng phun ra hai chữ: “Lên xe.”
Tôi giật mình, sửng sốt một phen, anh ta không kiên nhẫn chờ bắt đầu nhíu mày, tôi ngay cả giày cũng chưa kịp mang nhanh chóng mở cửa xe chui tọt vào, chỉ sợ chần chờ thêm phút nào nữa thì anh ta đổi ý ném tôi xuống đất mất.
Anh ta liếc mắt đánh giá tôi vài lần mới hỏi với một chút trào phúng: “Đi chỗ nào?”
Lúc này tôi cũng chẳng còn sức quan tâm biểu tình khinh miệt của anh ta, nhanh chóng chỉ đường rồi dựa vào ghế nhìn chằm chằm ra đường. Anh ta có lẽ là người ít lời, đối với tôi cũng chẳng có chuyện gì để nói nên cả đường đi cả hai đều im lặng.
Khi đến dưới lầu nhà tôi, tôi xuống xe, lễ phép nói: “Cám ơn, hẹn gặp lại”
Giọng nói lãnh đạm từ trong xe truyền ra: “Tôi không thích cùng một người đàn bà xuất hiện nhiều lần trước mặt tôi.”, nói xong, anh ta đánh tay lái, lưu loát quăng lại cho tôi vẻ mặt kiêu ngạo, nghênh ngang mà đi.
Tôi âm thầm nắm tay thành quyền… Anh thật sự cho rằng tôi hy vọng gặp lại anh sao?
Mà lúc này, tinh thần mỏi mệt cộng thêm cái bụng đói meo làm tôi thở dài. Ngày hôm nay quả thật tổn hại đến cả tinh thần lẫn thể xác, hoàn toàn không có tinh lực đi so đo với anh chàng này làm gì. Tôi ủ rũ lên lầu, mở cửa, cởi giày, tắm rửa xong trèo lên giường, ôm đầu, mang bụng đói đi ngủ.
Trong giấc ngủ, tôi dường như vẫn cảm nhận được một vòm ngực rộng rãi và ấm áp, giống như đêm nào đó đã để tôi dựa vào.
Cô thật sự có?
Cuộc sống vẫn tiếp tục với hàng đống chuyện loạn thất bát tao, trong nháy mắt, hai tháng trôi qua cái vèo. Sau ngày đó Dương Tử cũng không còn xuất hiện trong thế giới của tôi nữa, coi như hắn cũng biết tự trọng, cùng với người đàn bà kia hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của tôi.
Nhưng cuộc sống vốn không chỉ có những ngày bình thản. Một ngày tháng mười một, hết giờ làm tôi ra về, vừa ra khỏi cửa thì phát hiện trời đang mưa. Cơn mưa này thật không nhỏ, ngoài trời mờ mịt. Với tôi lúc này mưa to cũng không có gì đáng nói nhưng thật không ngờ, không lâu sau nó lại trở thành rắc rối lớn của tôi.
Tôi nhận được điện thoại của Trình Thần, cứ tưởng nàng phút chốc bộc phát hồi teen, quay về thời con gái, định gọi điện rủ tôi dầm mưa nhưng thật không ngờ….
“Tịch… Tịch Tịch, cứu mạng.”
“Ba ba!” Tôi mơ hồ nhìn thấy người đàn ông kia đang gọi điện thoại qua tấm kính đã dán giấy đổi màu, tôi vỗ mạnh cửa xe, rốt cuộc cũng thu hút được sự chú ý của anh ta. Cửa xe được hạ xuống, không khí ấm áp tứ máy sưởi phà vào mặt tôi, cùng với sự ấm áp ấy là giọng nói trong trẻo – so với mưa càng trong trẻo hơn nhưng cũng rất lạnh lùng: “Cô gái, chúng ta biết nhau sao?”
“Biết, biết!” Tôi vuốt lớp nước mau trên mặt, cũng không cố kỵ gì vội hét lên: “Tình một đêm, xé tiền, cùng với đàn ông đánh nhau, anh nhớ không?”
Tôi vừa dứt lời, hàng loạt cửa kính các xe đang chờ đèn xanh đều hạ xuống một nửa lộ ra những gương mặt tò mò nhìn qua bên này.
Anh nhướng mày, mím môi lại, tỏ thái độ cực kỳ ghét bỏ quay đầu đi, trực tiếp đóng cửa sổ lại.
Tôi dùng tay cản cửa sổ lại: “Khoan, khoan! Đợi chút! Chờ! Chờ!”
Tôi lấy cánh tay đè cửa xe lại, anh ta cũng không thể đóng cửa. Trong xe, anh nói vài câu vào điện thoại rồi cúp máy, sau đó nhìn chằm chằm tôi nói: “Cô gái, tôi đã nói rồi…”
“Không thích một phụ nữ liên tục xuất hiện trước mặt anh chứ gì? Tôi biết, tôi biết nhưng lần này tôi thật sự có việc gấp. Tôi cam đoan! Tôi cam đoan từ nay về sau sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của anh nữa. Thật đó. Nếu thấy anh tôi sẽ v