XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.

đã sẵn sàng chưa? Em muốn ở bên anh chứ?”
Diệp Phiên Nhiên nheo đôi mắt lộ dáng vẻ mơ màng.
“Trước khi từ Mỹ về, anh đã tự nhủ với chính mình.” Dương Tịch nghiêm túc nhìn cô chăm chú: “Người anh cần không chỉ đơn thuần là người yêu mà còn là người vợ có thể cùng anh chia sẻ đắng cay ngọt bùi, cùng kề vai sát cánh bên anh suốt cả cuộc đời, bất luận gặp phải trắc trở khó khăn gì thì người đó vẫn sẽ ở bên anh, mãi mãi không lùi bước. Bởi lẽ chúng ta đều chẳng còn trẻ trung nữa, còn có thể chịu đựng trắc trở bao nhiêu năm nữa đây? Anh không muốn phải chịu đựng sự xa cách biệt ly và đánh mất em thêm một lần nữa!”
Đáy mắt Diệp Phiên Nhiên chợt hấp háy vẻ xúc động cùng sự kinh ngạc. Lời nói đơn sơ mộc mạc của Dương Tịch hàm chứa nỗi đau đớn đến sâu sắc. Chia tay nhau bốn năm, những đau thương cùng dằn vặt mà anh chịu đựng tuyệt nhiên không ít hơn cô là bao. Thứ anh cần không chỉ là lời thề non hẹn biển son sắt mà còn cả sự kiên định, vững chắc cùng lòng dũng cảm của cô.
“Phiên Phiên, em làm được chứ?” Dưới ánh trăng sáng trong như nước, anh khoác vai cô, ánh mắt khẩn khoản nhìn cô chăm chú.
Diệp Phiên Nhiên chìa ngón tay thon dài xoa vầng trán rộng, sống mũi cao cùng làn môi mềm mại của anh rồi dừng lại trước chiếc cằm vòng cung thanh thoát xinh xắn, đôi mắt cô và anh nhìn nhau, ánh mắt chứa chan vẻ cứng rắn mà dịu dàng.
“Cuộc sống có rất nhiều điều không như ý muốn, bao gồm cả những trắc trở và khó khăn mà chúng ta không thể nào lường trước được. Thế nhưng, nếu như em đã chọn anh, người em yêu là anh, thì em phải dũng cảm đối mặt với sự thật, không nề hà khó khăn, dù cho con đường dài phía trước với trăm ngàn gian khổ hiểm nguy em cũng nguyện nắm tay anh cùng nhau bước đi. Bởi lẽ cuộc sống không có anh, với em mà nói, chỉ là bãi đất sa mạc hoang vu.”
Dương Tịch trố mắt nhìn cô, hệt như đang nhìn một người xa lạ. Thật khó mà tin được những lời lẽ này được thốt lên từ chính miệng cô. Anh hoàn toàn không quen biết Diệp Phiên Nhiên đang đứng trước mặt anh với cá tính chân thành, dũng cảm thẳng thắn nhưng lại càng thu hút anh, khiến anh xao lòng.
Bàn tay anh khẽ dùng sức, cô khẽ nghiêng người, làn môi anh khẽ chạm vào môi cô, nỗi xúc động cùng niềm mê muội, tất thảy đều hóa thành những nỗi niềm yêu thương ngập tràn pha lẫn nỗi đau xót đến ngọt ngào.
Anh yêu cô, vốn dĩ không nên để cô gánh chịu nỗi khổ sở ấm ức.
Hạnh phúc đến rất nhanh, không thể tưởng tượng nổi, khiến Diệp Phiên Nhiên mãi một lúc sau vẫn chẳng tài nào tin được.
Bởi lẽ họ đã từng lạc mất nhau, càng quý trọng nhau, trân trọng nhau hơn nữa, dường như chính là để bù đắp lại khoảng thời gian bốn năm lãng phí. Họ ngày càng ngọt ngào ngày càng hòa hợp nhau hơn cả trước kia. Có đôi lúc, không cần nói gì, chỉ cần ánh mắt lướt qua, cũng đã đủ hiểu đối phương đang nghĩ gì.






Những khi Dương Tịch không đi công tác, hàng ngày đều lái xe đưa đón Diệp Phiên Nhiên đi làm, cùng nhau ra ngoài dùng bữa tối. Nếu như có thời gian nhàn tản, Diệp Phiên Nhiên tranh thủ xuống bếp trổ tài hầm canh. Nếm thử gia vị món ăn, Dương Tịch phát hiện ra, khoảng thời gian bốn năm qua, Diệp Phiên Nhiên từ một cô gái chân yếu tay mềm, chẳng biết thế nào là dầu củi gạo muối, vậy mà giờ đây đã trưởng thành trở thành, một cô gái hiền thục có thể chường mặt ra ngoài phòng khách, lăn xả vào bếp. Anh rất vui khi thấy sự chững chạc của cô, nhưng cũng lấy làm tiếc rằng, sự chững chạc đó hoàn toàn không có phần tham dự của anh.
Dương Tịch không giỏi tài nghệ bếp núc nên chỉ phụ trách rửa bát và lau nhà. Hai người cùng nhau phân công công việc khá thú vị hài hòa. Sau bữa cơm tối là khoảng thời gian thoải mái ấm cúng nhất. Ti vi bật trong phòng khách, hai người ôm nhau ngồi trên ghế sofa, thi thoảng tán gẫu cùng nhau. Truyền hình phát sóng tiết mục nghệ thuật, phim truyền hình hay tin tức kinh tế tài chính thì cả hai đều chẳng so đo, chỉ lẳng lặng hưởng thụ khoảnh khắc ngọt ngào bên nhau.
Diệp Phiên Nhiên cảm thấy, bọn họ không giống đôi tình nhân cửu biệt trùng phùng, trái lại hệt như một đôi vợ chồng son ân ái, ẩn sâu trong những giây phút khoảnh khắc đời thường là một tình yêu chân thành. Khi cô nói điều này với Dương Tịch thì anh nheo mắt, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô, anh nói: “Chẳng lẽ em đang muốn ám hiệu với anh rằng phải mau chóng cầu hôn em ư?”
Diệp Phiên Nhiên gật gù, đùa nghịch ngón tay anh, nói hàm hồ: “Chung Ni nói với em rằng, ở Nam Kinh anh nói với nó là anh muốn làm anh rể của nó…”
“Phiên Phiên!” Bàn tay anh vòng quanh vòng eo cô, bất giác siết chặt hơn: “Anh đã nói rồi, đã nói từ rất lâu rồi, rằng vừa tốt nghiệp đại học xong chúng mình kết hôn! Khi đó, anh cứ ngỡ rằng kết cục của bọn mình chính là hôn nhân, tất cả những giấc mộng của anh, những kế hoạch đều chỉ xoáy quanh chuyện này, anh đã coi em là người bạn đời của anh từ lâu. Chia tay em là một việc nằm ngoài dự tính của anh. Anh phẫn nộ tức giận, phiền muộn chán chường, một thời gian rất lâu vẫn không bước ra