Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.
chân đến thăm viếng thầy cô giáo trung học, cũng không bước vào cánh cổng trường xưa. May mà cũng không có mấy thầy cô nhận ra cô. Học trò trường Tam Trung nhiều vô số kể, cô chỉ là một trong số những học trò không nổi trội nhất mà thôi.
“Cậu cũng có thể trổ tài nhảy múa.” Cố Nhân mỉm cười: “Mình nghe Trần Thần nói, cậu là nữ hoàng của vũ hội, khiêu vũ rất cừ!”
Trần Thần này mồm mép ghê thật! Diệp Phiên Nhiên vội giải thích: “Cậu ta nói như thể mình giống phụ nữ trăng hoa vậy. Mình chẳng qua là tay khiêu vũ mới học nghề, học đòi theo người ta nhảy điệu Valse, Slow. Sau này, bạn cùng phòng ký túc xá còn kéo mình tham gia đoàn vũ hội… Bài vở khoa Trung văn chẳng mấy áp lực, mọi người ngoài việc bận rộn yêu đương hẹn hò thì chỉ còn biết vui chơi thôi!”
Diệp Phiên Nhiên rất thích không khí khoáng đạt, tự do, thoải mái, không áp lực, chẳng hề có sự vụ lợi toan tính tại mái trường Đại học N. Cô có hàng khối thời gian nhàn tản để đọc sách, nghe nhạc, tán gẫu cùng bạn bè, cùng nhau đi dạo phố, khiêu vũ, trượt băng… Lần đầu tiên cô phát hiện hóa ra cuộc sống vốn là điều tuyệt diệu. Cô nóng lòng muốn tận hưởng từng giây phút đó, nóng lòng học hỏi những điều mới mẻ. Đồng thời, cô còn nhận ra vẻ đẹp cùng sức quyến rũ nữ tính của mình, hoàn toàn thoát khỏi dáng vẻ vịt con xấu xí.
Lẽ dĩ nhiên, còn có cả tình yêu, thứ tình cảm kỳ diệu cảm động nhất.
“Vậy cậu có hẹn hò yêu đương không?” Cố Nhân nhìn bờ môi nhoẻn nụ cười mỉm của cô, như lờ mờ biết điều gì: “Là Dương Tịch phải không?”
“Trần Thần nói với cậu à?” Diệp Phiên Nhiên hỏi rất tự nhiên.
“Không phải, mình tự đoán.” Cố Nhân quay lại nói: “Thật ra hồi trung học năm nhất, mình đã nhận ra cậu ta thích cậu rồi. Sau đó lại nghe nói cậu ta đeo đuổi cậu…” Thực lòng mà nói, thời trung học Diệp Phiên Nhiên là người con gái rất đỗi bình thường, bất kể là tướng mạo hay cá tính, vậy mà người yêu mến cô lại là anh chàng tuyệt vời chẳng có chỗ nào để chê.
“Vậy sao? Cậu cũng nhận ra cậu ấy thích mình ư?” Vậy mà bản thân Diệp Phiên Nhiên lại không có cảm giác gì, lẽ nào người trong cuộc thực sự là người mê muội hay sao?
“Nếu như cậu ta không thích cậu thì sao lại viết những dòng chữ đó trên bảng chứ?” Cố Nhân nói: “Cả lớp chỉ có mình thấy việc đó. Khi đấy mình làm công tác trang trí bảng, giờ trưa mình vào lớp sớm hơn mọi người. Vừa vào lớp liền trông thấy Dương Tịch đang dùng phấn viết hàng chữ trên tấm bảng. Cậu ta viết bằng tay trái, chẳng ai nhận ra cả!”
“Vì vậy mà cậu lên tiếng đòi công bằng giúp mình ư?” Diệp Phiên Nhiên nhớ lại sự việc trước kia, tâm tình hoàn toàn khác trước, không còn cảm giác oán trách mà là sự cảm động. Cách bày tỏ tình cảm của Dương Tịch vừa ngây ngô lại hết sức trẻ con. Nếu như không vì sự đùa giỡn ta quái của Dương Tịch thì cô và Thẩm Vỹ có lẽ mãi mãi dừng lại giới hạn bạn bè thân thiết chứ không hề có bước phát triển cao hơn.
“Không!” Cố Nhân quay sang nhìn cô, đôi mắt rực sáng khiến người ta cảm thấy sợ hãi. “Khi đó, mình cũng thích Dương Tịch, mình giả vờ căm ghét ác cảm với cậu ta vì mình thích cậu ta. Còn nhớ hôm đó, sau giờ tan học cậu ta giằng lấy hộp bút từ tay mình chứ? Đó là lần đầu tiên và duy nhất mình và cậu ta tiếp xúc thân mật, cũng là câu nói đầu tiên cậu ta nói với mình. Phiên Phiên, cậu không biết rằng khi đó mình ghen tỵ với cậu đến thế nào đâu. Bởi vì mình biết rằng người cậu ta yêu mến, chính là cậu!”
“Cố Nhân…” Diệp Phiên Nhiên thả lỏng bàn tay cô ra, sững người hoàn toàn không thốt nên lời. Cố Nhân trong ấn tượng của cô là một cô gái trong lốt giả trai, tinh nghịch thoải mái, nào ngờ một cô gái với cá tính như vậy cũng thầm thương trộm nhớ chàng trai, mà người đó lại là Dương Tịch!
“Phiên Phiên, đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó!” Cố Nhân cười nhạt, nói giọng nửa châm biếm nửa mỉa mai: “Chàng trai như Dương Tịch, việc yêu mến cậu ta chẳng phải là chuyện khó khăn gì, năm xưa cậu luôn miệng nói muốn ở bên Thẩm Vỹ, sau này chẳng phải cậu cũng đã đón nhận cậu ta rồi sao?”
Đầu óc Diệp Phiên Nhiên hết sức hỗn loạn, mơ hồ. Có lẽ do bản thân cô quá nhạy cảm, cô cảm thấy lời nói của Cố Nhân hàm ý chỉ trích trách móc cô, cho rằng hiện giờ cô ở bên Dương Tịch xét ở góc độ nào đó thì cô đã phản bội lại tình cảm của Thẩm Vỹ.
“Thẩm Vỹ không học ở Đại học Nam Kinh.” Cố Nhân ngừng trong giây lát, bật mí một bí mật cuối cùng: “Cậu ta không tham dự kỳ thi đại học, cậu ta xuất ngoại rồi!”
“Không thể nào, mình không tin!” Diệp Phiên Nhiên chậm rãi lắc đầu, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch. Một buổi tối tháng Bảy năm ngoái, Thẩm Vỹ đến thăm chào tạm biệt cô nhưng lại chẳng hề nói lời nào.
“Hoàn toàn chính xác!” Cố Nhân nói: “Họp lớp lần này, bọn mình đã tìm mọi cách liên lạc với tất cả bạn học, chật vật lắm mới tìm được bà ngoại của Thẩm Vỹ, hỏi thăm mới biết Thẩm Vỹ đã xuất ngoại rồi!”
Diệp Phiên Nhiên nhớ lại tối hôm đó, vẻ mặt Thẩm Vỹ như có lời muốn nói, ánh mắt cậu tràn đầy vẻ ưu buồn biệt ly nhưng gương mặt trước sau vẫn ánh lên n