Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
g, cậu thản nhiên nói: “Em ăn đi, anh gọt quả khác!”
Thức ăn nhanh chóng được chuẩn bị xong. Ông Dương Gia Nam vẫn chưa về, ba người ngồi quây quần quanh bàn ăn, Dương Tịch không ngừng gắp thức ăn cho Diệp Phiên Nhiên, bát của cô thoáng chốc đã đầy ắp. Trước mặt Phùng Diệu Hoa cô cảm thấy xấu hổ, hạ giọng nói nhỏ với cậu: “Được rồi, được rồi, nhiều thế, em làm sao mà ăn hết được?”
“Đúng đấy, Tiểu Tịch à, đừng ép người ta mà. Con gái thời nay đều thích thân hình gầy guộc, thích giảm cân.” Phùng Diệu Hoa liếc nhìn Diệp Phiên Nhiên, không nhịn được, bà lên tiếng: “Nhưng mà, Tiểu Diệp gầy quá, khuôn mặt nhỏ nhắn, tay chân thanh mảnh. Là con gái, thân hình vẫn phải nở nang đầy đặn nhìn trông mới có sức sống!”
“Mẹ, cô ấy gầy bẩm sinh đấy ạ, ăn bao nhiêu cũng chẳng béo. Vóc dáng cao một mét sáu hai mà chỉ nặng năm mươi cân.” Dương Tịch cười, nói: “Vào đại học rồi còn mập hơn được chút, lúc trước cô ấy càng gầy hơn nữa, hệt như cọng giá, gió thổi là bay ngay!”
Diệp Phiên Nhiên lén đưa mắt lườm Dương tịch, oán trách sao cậu lắm lời. Thường ngày cô thấy cậu rất chững chạc trưởng thành, ai ngờ trước mặt mẹ cậu lại trở về đứa trẻ nhiều chuyện thế này.
Không khí bữa cơm tạm cho là sôi nổi hòa hợp. Phùng Diệu Hoa tiếp đón Diệp Phiên Nhiên không quá niềm nở cũng chẳng lạnh lùng, càng không giống với những bậc cha mẹ thường gặng hỏi tra khảo đến cùng. Bà vẫn giữ cung cách đúng mực của bậc mệnh phụ phu nhân Phó Thị trưởng thành phố, không khiến cô khó xử, nhưng lúc gần về, bà cũng chẳng hề nói nửa lời xã giao khách sao mời Diệp Phiên Nhiên lần sau đến chơi.
Với những người có thân phận như bà, dẫu rằng không hài lòng, cũng tuyệt nhiên không nói lời mất lịch sự, không để người ta phải làm trò cười trước mặt người khác.
Trên đường tiễn Diệp Phiên Nhiên về nhà, Dương Tịch nắm lấy tay cô, mặt mày tươi cười, cậu nói: “Trước đây em xem nhiều truyện tiểu thuyết ngôn tình Hồng Kông, Đài Loan quá nên tự mình tưởng tượng ra hình ảnh nàng dâu chịu sự coi thường, ngược đãi của nhà chồng. Ngày nay người lớn đều suy nghĩ thoáng cả rồi, nào đâu quản nhiều đến việc môn đăng hộ đối nữa!”
Diệp Phiên Nhiên chẳng nói chẳng rằng, quay mặt liếc mắt nhìn quang cảnh ngoài cửa xe. Tiết trời tháng Giêng chẳng chút ấm áp, tuy trời có nắng nhưng nhiệt độ vẫn không tăng, vậy mà hai hàng liễu ven sông đã trổ thêm lá mới, điểm xuyết vài đốm chấm nhỏ, xanh rờn thấm đượm lòng người.
Diệp Phiên Nhiên cảm nhận mẹ Dương Tịch hoàn toàn không coi cô là bạn gái của cậu. Bữa cơm lần này, cũng lắm chỉ để tiếp đãi một người bạn học thông thường của cậu. Từ ánh mắt của Phùng Diệu Hoa, cô nhận ra bà không thích mình mà bản thân cô cũng mang cảm giác bài xích với bà.
Mẹ Dương Tịch là người phụ nữ mạnh mẽ, tác phong làm việc nhanh nhẹn dứt khoát. Ở nhà bà cũng thường hay tỏ vẻ quyền uy được thừa hưởng từ người cha tướng quân của mình. Có lẽ cũng chính vì lý do này mà Dương Tịch không thích những cô gái thông minh có cá tính mạnh mẽ, mà lại có cảm tình với Diệp Phiên Nhiên dịu dàng điềm đạm, e dè khép nép.
“Mẹ anh lúc nào cũng chúi mũi vào sự nghiệp, thường ngày rất ít khi quản anh. Từ nhỏ anh được bà giúp việc một tay nuôi lớn.” Dương Tịch nói: “Trước mặt mẹ, anh gần như chẳng thể nào tỏ vẻ nũng nịu, chỉ có thể thể hiện sự tôn trọng, sợ hãi vượt hơn tình cảm mẹ con. Nhưng mà, mấy năm nay mẹ đã khá hơn rồi, mẹ bắt đầu quan tâm đến anh, trò chuyện tâm sự cùng anh. Anh nhận ra, bà đang cố gắng bù đắp nhằm cải thiện mối quan hệ mẹ con giữa anh và mẹ.”
Diệp Phiên Nhiên thực sự rất khó mường tượng mối quan hệ mẹ con của hai người. Trong ấn tượng của cô về người mẹ lúc nào cũng hệt như mẹ cô, dịu dàng, hiền hậu, ân cần, chu đáo. Tuy rằng có đôi lúc mẹ có hay cằn nhằn, càm ràm này nọ.
Tối đó, bố Diệp gọi con gái đến phòng mình, trò chuyện tâm sự dưới ánh đèn.
Dương Tịch thông minh tuấn tú, giỏi giang khiến ông phải giật mình. Ông hoàn toàn không có ý kiến gì về chàng trai này nhưng điều ông kiêng kỵ chính là gia đình Dương Tịch: “Với những người xuất thân trong gia đình gia giáo này, không ít thì nhiều sẽ có vài tật xấu, thông thường là tự cao tự đại chẳng coi ai ra gì. Còn con, Phiên Phiên, bố hiểu con nhất, bề ngoài dịu dàng điềm đạm, nhưng nội tâm bên trong kiên cường mạnh mẽ, lại có chút nông nổi. Dẫu cho người nhà cậu ta không phản đối việc hai đứa con ở bên nhau, thì với cá tính của hai đứa, cũng sẽ rất khó chung sống hòa hợp với nhau.”
“Không, bố à, con đã suy nghĩ rất kỹ càng mới quyết định qua lại với anh ấy. Anh ấy đối xử rất tốt với con, tuy rằng bản tính có phần kiêu ngạo, có chút trẻ con nhưng anh ấy rất biết nhường nhịn, chiều theo ý con.” Diệp Phiên Nhiên thấp giọng hỏi khẽ: “Bố à, trên thế gian này có cặp tình nhân nào hoàn toàn phù hợp đâu chứ? Không có đúng không? Như bố và mẹ lúc đầu cũng hục hặc nhau rất lâu mới trở thành cặp vợ chồng mặn nồng đấy thôi!”
“Sự chênh lệch giữa bố và mẹ không lớn như con và Dương Tịch. Bọn con hoàn toàn là người của hai thế giới khác nhau.” Bố Diệp đáp trả với tình ý sâu xa.
Cô