Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.

vô cùng lạc lõng.
Điện thoại đổ từng hồi chuông, số điện thoại là của Dương Tịch. Cô không nhận điện thoại, bỏ mặc nó reo rồi chìm vào tĩnh lặng.
Dương Tịch à, mong anh tha thứ cho sự ích kỷ và nhát gan của em, em đã không cố gắng hết mình, trước tiên em phải bảo vệ chính mình.
Giờ phút này, cô đột nhiên không còn oán hận mẹ Dương Tịch. Bậc làm cha làm mẹ nào cũng muốn điều tốt đẹp cho con. Phùng Diệu Hoa hiểu con trai mình, hiểu Dương Tịch muốn gì và thích hợp với điều gì.
Có lẽ, cô thực sự không giỏi giang, không xứng ở cạnh Dương Tịch. Khoảng cách chênh lệch giữa bọn họ, không thể chỉ có tình cảm lứa đôi là có thể bù đắp lại được.
Điện thoại lại đổ chuông lần nữa, là Hạ Phương Phi gọi, cô nhận điện thoại, đáp trả giọng yếu ớt: “A lô?”
Hạ Phương Phi hỏi giọng quan tâm: “Cậu và mẹ Dương Tịch gặp mặt thế nào rồi?”
“Đừng nhắc nữa!” Cô chợt cảm thấy mình yếu ớt và bất lực: “Phi Phi, mình có thể sang nhà cậu được không?” Giọng cô hoảng hốt đau thương hệt như chú mèo nhỏ lang thang đầu đường xó chợ.
Hạ Phương Phi đến ngay quảng trường đón cô về nhà. Hai người trốn trong phòng Hạ Phương Phi, nhỏ to tâm sự. Hạ Phương Phi hiểu ngay ra ngọn nguồn vấn đề, than thở nói: “Phiên Phiên à, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu tương lai bị cậu phá vỡ hoàn toàn rồi!”
“Người ta vốn dĩ không có ý định muốn mình trở thành con dâu mà!” Diệp Phiên Nhiên trút bầu tâm sự cùng cô bạn thân, tâm tình khá lên nhiều. Phụ nữ quả nhiên là loại động vật có nhu cầu giải tỏa nỗi buồn bực.
“Nhưng mà, cậu làm vậy, Dương Tịch bị kẹp chính giữa rất khỏ xử!” Hạ Phương Phi nhắc nhở cô: “Một bên là mẹ cậu ta, một bên là bạn gái, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt cả!”
“Vậy theo cậu, mình là lòng bàn tay hay mu bàn tay?” Diệp Phiên Nhiên vừa gặm quả táo, vừa chìa bàn tay phải ra săm soi kỹ lưỡng: “Phần lòng bàn tay mềm hơn thì phải!”
Hạ Phương Phi nhìn cô, muốn phì cười nhưng không cười nổi: “Phiên Phiên à, cậu vì chuyện này mà chia tay với Dương Tịch ư?”
Diệp Phiên Nhiên bất chợt dừng ngay lại, hệt như cắn vào đầu lười mình. Hạ Phương Phi lắc đầu than thở: “Theo kiểu cách đà điểu rụt đầu của cậu, mình lo là cậu sẽ chia tay với Dương Tịch!”
Người hiểu cô nhất, chỉ có Phi Phi! Diệp Phiên Nhiên thầm thở dài rầu rĩ nhưng lại không trả lời thẳng thắn câu hỏi đó của cô, khẽ cười gượng đánh trống lảng cho qua chuyện.
Thời trung học, Diệp Phiên Nhiên thường xuyên đến nhà Hạ Phương Phi chơi nên rất thân thiết với bố mẹ cô. Tối đó, bố mẹ Hạ Phương Phi giữ cô lại dùng bữa tối. Diệp Phiên Nhiên cũng chẳng làm khách.
Tâm trạng không vui nhưng dạ dày không đến nỗi tệ, cô ăn một hơi ba bát cơm to, thứ thực sự hóa giải phiền muộn chỉ có thể là đồ ăn!
Ăn xong bữa cơm tối, cô cuộn mình trên ghế sofa xem ti vi. Chuông điện thoại chợt vang lên, Hạ Phương Phi tiện tay nhận điện thoại, liếc mắt nhìn sang Diệp Phiên Nhiên, cô nói: “Ờ, cô ấy đang ở đây!” Rồi quay sang nói nhỏ với cô: “Điện thoại của Dương Tịch, cậu có muốn nghe không?”
Diệp Phiên Nhiên nhận lấy ống nghe từ tay cô, nghe thấy giọng Dương Tịch ôn tồn dịu dàng: “Phiên Phiên, em nguôi giận chưa? Anh đến đón em về!”
“Khỏi cần!” Cô đáp khẽ: “Lát nữa em tự về.”
“Là mẹ anh đắc tội với em chứ chẳng phải anh!” Dương Tịch vồn vã hỏi: “Em bắt đầu trở nên nhỏ mọn từ bao giờ vậy?”
“Em là kẻ nhỏ mọn đấy!” Diệp Phiên Nhiên bụng đầy ấm ức, hậm hực nói: “Tôi tự biết mình không xứng với Dương đại thiếu gia, anh cứ việc đi tìm người con gái lễ phép gia giáo biết nói dỗ ngọt mẹ mình đi!”
Hạ Phương Phi giật phắt ống nghe khỏi tay cô: “Đừng nghe cô ấy nói xàm! Dương Tịch, cậu mau sang đây đón bạn gái mình về đi!” Nói rồi cô gác máy.
“Phi Phi…” Diệp Phiên Nhiên toan nói tiếp thì Hạ Phương Phi vỗ vỗ vai cô: “Cậu đừng giận oan người vô tội. Dương Tịch cậu ấy chẳng làm gì sai trái cả!”
Diệp Phiên Nhiên cười nhạt nhẽo, thì thào nói: “Việc sai lầm duy nhất của cậu ấy chính là đã đem lòng yêu mình!”
Lúc Diệp Phiên Nhiên bước ra khỏi nhà Hạ Phương Phi thì Dương Tịch đã đến, cậu lặng lẽ đứng thẳng bên góc tường, ánh đèn đường vàng nhạt kéo bóng hình cậu ra tận xa thẳm.
Bước đến gần, cô trông thấy cậu đang hút thuốc, giữa kẽ tay là ánh lửa hồng, lập lòe lóe sáng như đang tô điểm tâm trạng trầm lặng của cậu, giữa làn khói thuốc là cặp mắt tiều tụy u buồn.
Con tim sắc nhọn của cô bỗng chốc chẳng đặng đừng khẽ nhói đau. Cô còn nhớ lần trước cậu nói với bố cô rằng, chỉ khi nào buồn phiền mới hút thuốc. Đây là lần đầu tiên cô trông thấy cậu hút thuốc.
Trông thấy Diệp Phiên Nhiên tiến lại gần, cậu vội vã dập tắt đầu thuốc, ánh mắt ngưng đọng nhìn cô chằm chằm, cậu nói: “Xin lỗi em, Phiên Phiên! Anh thay mặt mẹ nói lời xin lỗi em!”
Diệp Phiên Nhiên nhìn cậu, không thốt nên lời, một dòng nước ấm nóng xộc thẳng vào tận khoang mắt. Cô cúi đầu, ra sức cắn môi, nói: “Dương Tịch, là em không đúng, em không nên nói với mẹ anh những lời lẽ đó…” Lời còn chưa dứt Dương Tịch đã kéo cô vào lòng, cậu cúi đầu mạnh mẽ đặt lên môi cô nụ hôn.
Nụ hôn cậu mãnh liệt kéo dài. Chín


Lamborghini Huracán LP 610-4 t