Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.
o chép sáo rỗng và rồi được đóng thành từng cuốn sách bìa đẹp đẽ tinh xảo đặt trên giá sách, kiểu như một kiểu thương phẩm xuất xưởng.
Lượn lờ giữa cả rừng sách đô thị, u ám lạnh lẽo, tình cảm hoang vắng. Mọi người chỉ đành bước ra từ những câu chuyện cổ tích hư cấu để kiếm tìm niềm an ủi, tin tưởng rằng trên thế gian này vẫn còn một thứ gọi là tình yêu.
Trên kệ sách, Diệp Phiên Nhiên thấy cuốn sách Những câu chuyện triều nhà Minh, đây là cuốn sách cô đã muốn mua từ lâu, trên mạng sao chép rất rầm rộ, nội dung tiếu lâm vô cùng, nhân viên cơ quan chính phủ sửa chữa những ghi chép sự kiện lịch sử.
Cô toan rút sách ra thì một bàn tay chìa đến từ phía sau, lôi cuốn sách đó ra. Diệp Phiên Nhiên quay đầu lại, một chàng trai trẻ tuổi nở nụ cười thay lời xin lỗi, nhấc lấy cuốn sách bước đến trước quầy thanh toán.
Có lẽ cuốn sách này bán khá chạy, trên kệ chỉ còn hai cuốn, cuốn còn lại trang bìa hơi ố bẩn. Diệp Phiên Nhiên đuổi theo chàng trai đó, không cam lòng nói: “Này, cuốn sách đó tôi chọn trước mà!”
Cậu ta quay lại, khuôn mặt thanh tú nho nhã, nở nụ cười lịch thiệp: “xin lỗi, tôi cũng rất thích cuốn sách này!”
Chẳng hề ga lăng chút nào! Diệp Phiên Nhiên hơi bức bối nhưng không khỏi thừa nhận chàng trai trước mặt cô diện mạo trông rất dễ nhìn.
Chẳng những dễ nhìn mà trông rất quen. Cô không nhớ rõ mình đã gặp cậu ta ở đâu.
Diệp Phiên Nhiên có phần bất mãn, quay lại kệ sách thì người con trai đó đã thanh toán xong tiền, cậu ta bất chợt gọi cô: “Diệp Phiên Nhiên, tôi tặng cô cuốn sách này!”
Diệp Phiên Nhiên quá đỗi kinh ngạc, tròn xoe mắt nhìn cậu ta.
“Cô không nhớ sao?” Chàng nam sinh tỏ vẻ hơi thất vọng: “Tôi tên Tiết Sam, học khoa Mỹ thuật Đại học N, sau cô một khóa. Tôi từng viết bức thư tỏ tình cho cô. Khi đó, cô đã kiên quyết từ chối, cô nói rằng cô đã có bạn trai!”
Diệp Phiên Nhiên nhìn khuôn mặt sáng sủa cậu ta, đầu óc cô có chút ấn tượng mơ hồ. Thời năm hai đại học, quả thực có một anh chàng nam sinh khoa Mỹ thuật viết thư tỏ tình cho cô. Thế nhưng, cô không buồn xem hết bức thư đó, cũng chẳng biết tên của cậu ta là gì.
“Vừa rồi khi cô vừa bước vào thì tôi đã nhận ra cô.” Tiết Sam nói: “Cuốn sách này cô thích thì cứ cầm đi, coi như tôi mua tặng cô vậy!”
Diệp Phiên Nhiên không dám nhận: “Vậy coi sao được chứ? Cuốn sách này bao nhiêu tiền? Tôi thanh toán lại với cậu!”
“Nếu như cô cảm thấy ngại, chi bằng mời tôi đi uống cà phê, trò chuyện.” Tiết Sam nói đùa với cô, nụ cười ngây thơ thánh thiện hệt như đứa trẻ: “Tôi cũng làm việc tại công ty quảng cáo, chúng ta xem như là người cùng ngành.”
Diệp Phiên Nhiên sửng sốt. Tiết Sam nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt cô, giải thích: “Tôi biết mọi việc của cô. Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn luôn ngấm ngầm để mắt đến cô. Khi cô tốt nghiệp, tôi đã hỏi han những bạn nam sinh trong lớp cô, biết cô ở lại thành phố S làm việc tại công ty quảng cáo Tam Mục. Tôi còn biết cả số điện thoại của cô, chỉ có điều tôi không có can đảm liên lạc với cô.”
Diệp Phiên Nhiên không biết mình nên nói gì cho phải phép bèn ôm chặt lấy cuốn sách trong vòng tay.
Tiết Sam nhận ra sự ngượng nghịu và bối rối của cô, cậu hỏi giọng thăm dò: “Bọn mình xuống dưới cùng uống tách cà phê nhé!”
Diệp Phiên Nhiên vội vàng nói: “Hôm nay trễ rồi, lần sau tôi nhất định mời cậu!”
“Vậy được, tôi đợi điện thoại của cô!” Trước khi đi, Tiết Sam dúi tấm danh thiếp của mình vào tay cô.
Đợi đến khi Tiết Sam rời đi, Diệp Phiên Nhiên mới bước đến bên thang cuốn, lòng rối bời, hòa mình vào cửa hàng bách hóa ồn ào náo nhiệt, rất dễ nảy sinh thứ cảm giác mù mịt ngỡ ngàng không nơi nương tựa.
Lướt mình theo thang điện cuốn xuống đến tầng hai, cô ngẩng đầu trong vô thức, trông thấy bóng dáng cực kỳ quen thuộc, con tim cô bất chợt đập thình thịch.
Chiếc thang cuốn dẫn dòng người di chuyển xuống, Diệp Phiên Nhiên gắng sức lách mình ra khỏi dòng người đông đúc. Tầng hai là khu vực bày bán trang phục nam giới. Bóng dáng người mặc âu phục đen tuyền lướt qua ngay trước mắt. Cô sải bước trên đôi giày cao gót, nghiêng ngả chao đảo chân nam đá chân xiêu đuổi theo, bóng dáng giống hệt Dương Tịch lẫn trong đám đông thoáng chốc đã chẳng thấy đâu nữa.
Diệp Phiên Nhiên dừng bước, có lẽ người đó vốn chẳng phải Dương Tịch. Dương Tịch vẫn còn ở Mỹ, sao có thể xuất hiện tại cửa hàng bách hóa thành phố S chứ?
Vả lại, cô chưa từng thấy Dương Tịch mặc âu phục màu đen. Trong ký ức của cô, cậu thường mặc quần bò màu xanh đậm, áo sơ mi trắng.
Đêm Giáng sinh, một mình cô cất bước đi trên con phố lạnh lẽo quạnh vắng.
Chín giờ hai mươi lăm phút, cô nhận được tin nhắn, là của Tiết Sam: “Lúc nãy tôi quên nói, Giáng sinh vui vẻ!”
Diệp Phiên Nhiên nhón lấy điện thoại, mỉm cười. Tiết Sam rất tốt nhưng thật đáng tiếc, người đó không phải là anh.
Cô ngồi trên chiếc xe buýt giữa đêm khuya, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đèn đuốc về đêm sáng choang, xe cộ qua lại mắc cửi, dòng người vội vã hấp tấp, bao nhiêu người đàn ông, có người bảnh trai, kẻ không bảnh trai, cao ráo có, thấp