pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.

còn yêu hết mình. Anh trở thành người thông minh sắc sảo, trở thành kẻ ngấm ngầm chịu đựng, ứng xử giữ kẽ, hữu tình mà như vô ý hệt như đang trêu ghẹo bỡn cợt, thăm dò cô.
Diệp Phiên Nhiên trăn trở trằn trọc hết lần này đến lần khác trên giường, không tài nào đoán ra rốt cuộc Dương Tich muốn làm gì. Anh không xuất hiện nhưng đến phút cuối cùng vẫn làm tim cô đảo lộn…
Tối Lễ Tình nhân này trời định cô phải mất ngủ rồi. May mà, mai là Chủ nhật, không cần phải dậy sớm đón xe buýt.






Ngày hôm sau, Diệp Phiên Nhiên nằm lì ở nhà, cả ngày xem đĩa CD. Sau khi chia tay với Tiết Sam, tuy cô vui vẻ tự do tự tại nhưng lại lẻ loi cô quạnh. Một mình trong căn phòng, một chiếc ti vi, một bịch khoai tây chiên, không khí cả căn phòng lạnh lẽo vắng vẻ.
Đầu xuân, ngày ngắn đêm dài, trời đất mau tối, chỉ mới sáu giờ mà đã tối sầm. Chung Ni gọi điện thoại hẹn cô đi ăn: “Chị à, bọn mình lâu rồi không gặp nhau!”
Chung Ni đã trở lại dáng vẻ ban đầu, mái tóc quăn nhuộm vàng rực, gương mặt lòe loẹt sặc sỡ, đứng trước cảnh chiều hôm sẩm tối trên phố, trông cô hệt như tinh linh. Cô trông thấy Diệp Phiên Nhiên liền vui vẻ nhảy bổ đến, giữ rịt lấy cánh tay cô, nói: “Chị à, cuối cùng chị cũng chịu ra ngoài đi ăn cùng em rồi!”
Diệp Phiên Nhiên nhìn hai bờ môi đen sẫm của cô, không nhịn được hỏi: “Tiểu Ni, sao em lại trở về hình dáng trước kia, không làm thục nữ nữa à?”
“Người ta trời sinh đã chẳng phải là thục nữ, nào đâu như chị!” Chung Ni nhìn cô, chau mày hỏi: “Chị à, nhìn chị gầy thế, mặt nhỏ thế, chỉ còn lại mỗi chiếc cằm nhọn thôi!”
Đôi môi Chung Ni không còn đen sẫm nữa, dưới tác dụng của ớt cay đã trở nên đỏ hồng, vầng trán lấm tấm mồ hôi: “Thời tiết những ngày mưa se se lạnh thì phải đi ăn lẩu, cả người nóng ran, về nhà đánh một giấc, nói không chừng bệnh cảm ngày mai sẽ khỏi ngay thôi!”
Diệp Phiên Nhiên chẳng thể nào ăn như hổ đói vồ mồi hệt như Chung Ni, hoàn toàn không phải vì việc giữ hình tượng ý tứ ngay chốn công cộng mà là không có cảm giác thèm ăn.
Chung Ni ngẩng đầu lên, hàng lông mi dài giả khẽ hấp háy, cô hỏi: “Chị, hồi Tết em gọi điện cho chị, sao chị không chịu ra gặp em?”
Đôi đũa trong tay Diệp Phiên Nhiên chợt dừng trước nồi lẩu, ngần ngừ trong giây lát rồi chuyển hướng sang chiếc đĩa nhỏ, gắp viên cá đã nguội lạnh từ lâu. Không khí bàn ăn khẽ căng thẳng, Chung Ni vẫn không chịu buông tha: “Dương Tịch chẳng những là bạn trung học của chị mà còn là mối tình đầu của chị, là người chị mãi không thể quên được!”
Viên cá trượt trên chiếc đũa, rơi ngay xuống bản ăn.
“Em nhìn thấy bức ảnh hai người trong ví tiền của anh ấy, dáng vẻ rất thân thiết!” Chung Ni nói: “Hai người thực sự từng hẹn hò ư?”
Diệp Phiên Nhiên hít một hơi, tròn xoe đôi mắt xinh đẹp, nói: “Em biết từ khi nào vậy?”
“Trưa hôm đó, chị đến công ty chứng khoán tìm em, em đã cảm thấy biểu hiện của chị cùng Dương Tịch rất kỳ lạ. Con người anh ta vốn lạnh lùng kiêu ngạo, với những cô gái như bọn em anh ta đều phớt lờ, nhưng từ khi chị bước vào, anh ta đột nhiên nhiệt tình hẳn với em, còn mời em đi ăn cơm. Em chẳng phải đứa ngốc nghếch, liền đoán ra ngay chắc chắn có liên quan đến chị!”
Chung Ni bề ngoài vụng về bộc trực nhưng thật ra tâm tư rất tinh tế. Thông minh cỡ Dương Tịch chẳng thể ngờ vừa bắt đầu đã bị người ta nhìn thấu!
“Lúc đầu em chỉ hoài nghi, sau này mới dần dần hiểu rõ mục đích tiếp cận của anh ta, cảm thấy có chút oán hận anh ta. Em thật lòng yêu anh ta, cớ sao anh ta phải làm vậy? Quá bỉ ổi!”
Quả thực bỉ ổi. Diệp Phiên Nhiên mím môi không nói, tán thành quan điểm của cô em họ.
“Khi đó em nghĩ, Dương Tịch, nếu anh đã diễn kịch với tôi, thì tôi sẽ phối hợp hết mình với anh, xem thử ai diễn giỏi hơn.” Chung Ni nhấc lấy chiếc thìa, múc miếng nước lẩu, cay xè đến mức phe phẩy trước miệng: “Cay chết em rồi!”
“Vậy sau đó thì sao?” Diệp Phiên Nhiên gặng hỏi.
“Sau đó, em và Dương Tịch đi công tác Nam Kinh, khoảng thời gian công tác còn dư dả, anh ta dẫn em đi Hồ Huyền Vũ, Lăng Trung Sơn, Miếu Phụ Tử. Buổi tối, anh ta còn mời em đi uống cà phê, rất trịnh trọng nói lời xin lỗi em.
“Anh ta xin lỗi gì?”
“Anh ta nói rằng anh ta đã lợi dụng tình cảm của em.” Chung Ni ngắt lời, hai gò má đỏ tía, ánh mắt long lanh, khuôn mặt hiện lên nụ cười bí hiểm: “Anh ta còn nói một câu, rất động trời, chị có muốn nghe không?”
“Đừng vòng vo nữa!” Diệp Phiên Nhiên lườm cô.
“Dương Tịch nói, anh ta không thể làm bạn trai của em, vì anh ta muốn làm anh rể của em!”
Diệp Phiên Nhiên tay nhấc đôi đũa, bất chợt cảm thấy mặt nóng ran, tim đập nhanh.
“Anh ấy nói thế thật à?” Cô hỏi giọng yếu ớt.
“Khi đó, em nghe xong mà nổi cả da gà, nhưng mà trong lòng rất cảm động!” Chung Ni nói: “Bắt đầu từ tối hôm đó, em không còn hận anh ta nữa!”
“Vậy em… còn yêu anh ấy không?” Diệp Phiên Nhiên chật vật hỏi.
“Sau khi biết chuyện của bọn chị thì em đã quyết định từ bỏ mối tình này. Em – Chung Ni tuyệt đối không theo đuổi đàn ông luôn ôm trong lò