Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.

ơng cảm ơn ngươi, là ngươi đã cứu mọi người.”
“Cái gì….” Cảm ơn? Đồng Dao không nghĩ Bắc Minh Quân sẽ nói vậy với cô.
Bắc Minh Quân ngừng lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Mấy ngày nay ta đã quan sát ngươi, cho dù ngươi là ai, mặc kệ ngươi đã từng làm những gì, ngươi đã cứu nước Cúc Lương. Với những đánh giá của hoàng đế nước Chư Lương, ta rất khó chấp nhận, ta tin người phụ nữ trước mặt mình, không làm những việc độc ác như vậy.”
Đột nhiên Đồng Dao cảm thấy viền mắt nóng lên, trong lòng cảm thấy thật buồn cười… Không thể tưởng tượng được người nguyện tin tưởng cô, hiểu con người cô, lại là hắn… Một người quen biết chưa lâu.
Còn Nhuận Ngọc… Hắn lại không tin…
“Ngươi là một người phụ nữ rất thông minh, tuy rằng lời nói tuyệt tình. Nhưng ta thấy ngươi không phải người vô tình, cho dù là Vũ Quân, hay đối với nước Cúc Lương. Ta không biết giữa ngươi và hoàng đế nước Chư Lương đã xảy ra chuyện gì, ta chỉ biết ngươi có ân với nước Cúc Lương. Ta sẽ không để cho ân nhân của nước Cúc Lương vì nước chúng ta mà chết!”
“Đời này hoàng đế nước Cúc Lương ta, sẽ không để cho bản thân mình phải hối hận! Ngươi hiểu ý ta chứ?”
“. . . . . .” Bắc Minh Quân nói một hồi khiến Đồng Dao xúc động không thôi mọi thứ dồn nén trong ngực, không thoát ra được, cũng không nói nên lời.
Bắc Minh Quân khẽ thở dài, nhìn Đồng Dao: “ Bản vương đã lệnh cho thái y khám cho ngươi, ngươi không bị nhiễm bệnh , chỉ là quá mệt mỏi mà thôi. Mặc tướng quân đã kể mọi chuyện cho ta nghe, tình hình bệnh dịch đã được khống chế, là công sức của ngươi, ngươi nghỉ ngơi cho khỏe.”
Đồng Dao bình tĩnh ổn định tinh thần, ngẩng đầu nhìn Bắc Minh Quân, mỉm cười: “Ta nghĩ hiện tại ta cũng không nói rõ được mọi chuyện với ngài, nếu ngài vẫn tin ta, ta xin cảm tạ.”
Bắc Minh Quân gật đầu.
“Ngài giúp ta báo cho Vũ Quân biết, ta không sao, bảo hắn không cần lo lắng.”
“Được.”
“Bệ hạ, ngài mau trở về đi. Ta không sao.”
Bắc Minh Quân vẫn nhìn Đồng Dao, không nói. Ánh mắt này giống như một loại khiển trách: “Có một số việc, đừng đánh giá quá cao sức của mình, chưa chắc ngươi đã gánh vác được. Cần gì, bản vương sẵn lòng giúp ngươi!”
“Cảm tạ.”
“Không cần, ngươi là ân nhân của nước Cúc Lương. Bản vương sẵn lòng giúp ngươi… Ngươi là người thông minh.” Nói xong liền xoay người rời đi. 






Cả nước Cúc Lương ngổn ngang như công trường đang trong giai đoạn thi công, không còn vẻ sợ hãi trên gương mặt mọi người, chỉ còn lại sự ngỡ ngàng.
Mỗi người đều mang theo tâm trạng mất mát, nhìn lên trời xanh, cùng tin rằng những người đã chết đang ở trên trời, những người còn sống mang trên mình nỗi nhớ vô hạn…
Ngày ấy sau khi Bắc Minh Quân rời đi, buổi tối hạ lệnh cử xe ngựa ép Đồng Dao về cung, nói là tình hình bệnh dịch đã được khống chế, thất công chúa là sứ thần, không được ở lại khu bệnh dịch.
Trái lại, trong lòng Đồng Dao rất bất an.
Cuối cùng bệnh ôn dịch đã được kiểm soát, nước Cúc Lương sẽ không bị huỷ diệt, cô có thể thở dài một hơi, nhưng tại sao giờ đây cô lại cảm thấy kích động như vậy…
Chậm rãi xuống xe, khẽ ngẩng đầu, liền trông thấy người ấy—— nhẹ nhàng như gió, dịu dàng như ánh trăng… Mái tóc dài tung bay trong gió, đôi mắt màu hổ phách bị che phủ bởi một tầng sương mù. Khuôn mặt giống như miếng bạch ngọc được khảm một cách hoàn mỹ, áo bào trắng trông hắn huyền ảo tới mê người.
Trái tim bị kiềm nén rất lâu, trong nháy mắt như được mở ra.Vũ Quân… Đồng Dao duỗi hai tay, đi tới gần.
Vũ Quân nheo mắt, hàng lông mi dài run rẩy, vươn ngón tay lạnh lẽo nắm chặt lấy tay cô.
Khoảnh khắc chạm vào nhau, mọi đau đớn trong lòng đều biến mất. Ôm chặt lấy nhau, không muốn buông ra.Vũ Quân… Vẫn dịu dàng như vậy.
Nhuận Ngọc cúi mặt, nhìn không trung tối tăm ngoài cửa sổ, trong lòng đau không thể chịu nổi. Hắn đã đứng ở đây vài canh giờ, không nhúc nhích, cảm giác nghẹt thở và sốt ruột. 
“Đã ở đây, sẽ không rời đi được.. Mất rồi, sẽ không về được nữa…”
Nhuận Ngọc không hiểu, cũng không thể chấp nhận.
Những lời này thật sự là Đồng Dao nói sao? Không có khả năng… Làm sao nàng có thể rời khỏi hắn, nàng yêu hắn, làm sao nàng có thể lựa chọn rời xa hắn…
Nhuận Ngọc nắm chặt tay thành quyền run rẩy. Chẳng lẽ nàng thật sự buông tay, thật sự muốn rời bỏ ta sao? Thật sự nàng và Vũ Quân đã… có con…
Trái tim lại bị giật mạnh, Nhuận Ngọc nổi giận hét lên, điên loạn đấm mạnh vào tường.
Tất cả người hầu đều sợ hãi chạy ra ngoài, rụt rè đứng ngoài cửa, nghe tiếng vỡ trong phòng, sợ tới phát run, nhưng không ai có dũng khí đẩy cửa đi vào!
“Người đâu——” trong phòng lại có tiếng hét lên giận dữ, “Truyền lệnh của ta, thừa tướng, đại tướng quân, quân sư, thần quan, tất cả vào cung ngay lập tức!”
“Tuân lệnh!”
Nhuận Ngọc nheo mắt, vẻ mặt âm hiểm, từng chữ nói ra như khắc cốt ghi tâm: “Nước Cúc Lương—— ta muốn các ngươi phải chết!”
Thời gian không dài, nhưng trong lòng Đồng Dao, Vũ Quân ở ngay trước mắt mà cảm giác thật hư ảo như cách xa cả đời. Có


Pair of Vintage Old School Fru