Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1902 lượt.
uốn hỏi mọi người, nhưng, không ai để ý tới cô. Nhìn thấy mấy cung nữ đang túm năm tụm ba đứng nói chuyện, côcũng đi gần tới nghe trộm, muốn nghe xem họ đang nói cái gì.
“Ai… Hai ngày hôm nay cũng thật mệt mỏi.”
“Đúng vậy, giờ còn tốt đấy, nếu như người thật sự tới rồi, còn bận rộn hơn.”
“Nhưng việc này đối với nước Chư Lương mà nói, cũng có thể coi như việc đáng mừng nhất.”
Đồng Dao nhìn theo bóng dáng họ, trong lòng bắt đầu sục sôi. Hóa ra không phải Nhuận Ngọc lấy vợ, điều này khiến cho tâm Đồng Dao ngay lập tức cảm thấy thoải mái hơn.
Đồng Dao phải làm công việc nặng nhọc nhất hoàng cung, mỗi ngày một mình cô phải ở bên bờ hồ giặt hơn trăm bộ quần áo. Nước hồ lạnh buốt khiến cho ngón tay mịn màng của co cũng đều bị ngâm nước tróc hết da, bàn tay nứt nẻ sâu. Đồng Dao nhìn thấy từ phương xaở phía tây mặt trời dần dần buông xuống, hướng lòng bàn tay mình về khí nóng. Giữa bầu trời ánh ráng chiều màu tím hòa nhuộm cùng sắc đỏ tuyệt đẹp, vẻ đẹp khiến cho người ta ngây ngất…rất giống với Nhuận Ngọc. Trong lòng Đồng Dao lại đau đớn….
Không vượt qua được, so với thứ đã từng có được thì sẽ mất đi nhiều hạnh phúc hơn. Muốn quên một người, hóa ra lại khó khăn đến thế. Giống như khoét đi mất một miếng thịt, cảm giác tróc đi máu thịt trên người, khiến cho người ta đau đớn không muốn sống nữa.
“Ngươi. . . . . .”
Đồng dao sửng sốt, xoay người. Nhin thấy tên yêu tinh xuất hiện sau lưng Đồng Dao. Hoàng hôn rực rỡ in dưới lòng hồ càng làm nổi bật thêm vẻ huyền ảo thoát tục của hắn, Đồng Dao ảo giác nhìn thấy dường như phía sau hắn là một đôi cánh trong suốt. Đôi mắt màu nâu nhạt, bị che phủ bởi một lớp sương mù, cả người đều trong suốt.
“Ngươi là nô lệ?” Giọng nói của yêu tinh đều kỳ ảo như vậy.
“Đúng”, Đồng Dao sắp xong việc nói: “Vậy còn ngươi? Ngươi là ai?”
“Ta?” Yêu tinh khẽ nhíu mày.
“Ngươi là yêu tình, từ trên trời bay xuống hạ giới.”
Yêu tinh có chút sửng sốt, mỉm cười, xung quanh dường như cũng tản ra vầng sáng mờ nhạt. Những gợn sóng lăn tăn bập bềnh…
Yêu tinh vén áo, lẳng lặng ngồi bên cạnh Đồng Dao. Hai người trầm mặc không nói gì nhìn gợn sóng trên mặt hồ, mọi thứ trở nên yên tĩnh lạ thường.
“Đây là việc ngươi phải làm hàng ngày?” Yêu tinh quay đầu nhìn đống quần áo chất như núi bên cạnh Đồng Dao.
Đồng Dao gật đầu.
“Làm sao ngươi chịu được nước lạnh như vậy?”Trong mắt yêu tinh tỏ vẻ nghi ngờ: “Vất vả như vậy, tại sao không nghỉ đi?”
“Nghỉ thì không có cách nào sinh sống, ta còn có mục tiêu của ta, ta nhất định phải sống.”
Yêu tinh dường như đang suy nghĩ điều gì, mà cúi đầu, nhìn dòng nước. Những đường nét tuyệt đẹp khéo léo trên khuôn mặt khiến con người ta thán phục.
“Ngươi là yêu tinh phải không?”
Yêu tinh cười ảm đạm, có chút tang thương, “Thân xác người phàm, cơ thể điêu tàn mà thôi.”
Đồng Dao nghe xong trong lòng có chút khó chịu: “Chuyện lần trước, không có việc gì chứ?”
Lời Đồng Dao vừa mới nói ra tới miệng, bỗng nhiên thấy hai má yêu tinh đỏ ửng lên, ngay cả cổ cũng đều nhuộm màu son. Đồng Dao bỗng nhiên nhớ tới tình cảnh lần trước khi cứu hắn, ngón tay dường như còn có cảm xúc khi tiếp xúc với làn da hắn, trong miệng vẫn còn nhớmùi hương lưu lan thoang thoảng. Không biếtlà do còn chút ngượng ngùng, yêu tinh không trả lời, Đồng Dao nhớ lại cũng vội vàng ngậm miệng lại.
“Lần đó. . . . . . Cám ơn ngươi.”
“À, không có gì.”
Hai người lại đồng thời im lặng . . . . .
“Ngươi còn chưa nói cho ta biết ngươi là ai”, Đồng Dao sớm phá tan sự khó xử.
Bỗng nhiên ánh mắt yêu tinh đưa ra xa, tầm mắt dần dần lan ra. Hơi thở yếu ớt, nhặt bông hoa dại màu trắng trên mặt đắt, nở nụ cười mập mờ: “Ta đã chết.”
Đồng Dao đột nhiên phát hiện ra, có trong người yêu tinh khí chất thoát tục kỳ ảo, cũng đồng thời tồn tại sự tang thương cùng bi quan. Thực ra vào thời điểm lần đầu tiên khi gặp hắn Đồng Dao cũng đã phát hiện ra, dường như hắn đang ẩn náu trong khu rừng rậm cùng động vật bên trong, hơi thở của thiên nhiên. Mà đối diện với sự sống chết của mình, hắn cũng rất coi thường, có lẽ là một loại vứt bỏ. Trong lòng Đồng Dao khó chịu.
“Ngươi không chết, ngươi muốn chết?” Đồng Dao nhíu mày.
Yêu tinh sửng sốt, quay đầu lại liếc mắt nhìn Đồng Dao.
“Nếu sắp phải chết, vậy phải cố gắng tìm biện pháp để mình không cần phải chết. Nếu ngươi muốn chết, vậy cũng không phải lo nghĩ nhiều, nhảy luôn xuống hồ này đi, kết thúc mọi chuyện!”
Yêu tinh vì lời nói thẳng của Đồng Dao có phần sợ hãi.
“Ngươi rất nhát gan? Không dám sống…Cho nên cả ngày ngươi trốn ở trong rừng không tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Ngươi có thể hòa hợp hoàn toàn trong thế giới tự nhiên nhưng không phải trở thành cái cớ để ngươi bi quan.Ngươi coi việc trốn tránh là của một người có trách nhiệm, muốn biến mình thành một phần của cây cỏ động vật.Nói thẳng ra ngươi rõ ràng là một con người, ngươi lại không có can đảm để sống.”
Đồng Dao phủi đất trên người đứng lên: “Ta và ngươi không giống nhau, dù cuộc sống có vất vả ta cũng sẽ nhất định vượt qua. Ta không thích nh