Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.

ta, là chuyện gì?”
“Về Vũ Quân, ta hy vọng bệ hạ có thể để toàn bộ chuyện ăn uống sinh hoạt hàng ngày của Vũ Quân, tất cả giao cho ta quản lý.”
“Được không?” Ánh mắt Bắc Minh Quân có chút nghi ngờ nhìn cô.
“Việc buôn bán đương nhiên phải có tiền vốn, Vũ Quân là toàn bộ vốn của ta. Ngài yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không hại hắn, ngược lại ta sẽ giúp hắn tốt lên, như vậy vốn của ta mới có thể ngày càng đảm bảo. Đạo lý này ta tin tưởng so với ta ngài hiểu rõ hơn cả.”
Ánh mắt Bắc Minh Quân tỏ vẻ thông suốt, chậm rãi nói: “Không sai, vậy ngươi nói xem, ngươi định quản lý thế nào.”
“Thời gian hoạt động và nghỉ ngơi của Vũ Quân, sẽ do ta sắp xếp. Không thể để bất cứ chuyện gì xảy ra khiến hắn mệt mỏi, nhưng cũng phải luyện tập phù hợp. Mỗi ngày phải tập thể dục rèn luyện ít nhất ba lần, mỗi lần ít nhất hai mươi phút, nhưng không thể vượt qua năm mươi phút, tránh sinh ra những ảnh hưởng không tốt đối với cơ thể. Còn về chuyện ăn uống, mỗi ngày ba bữa đều làm theo thực đơn ta viết, Vũ Quân phải ăn nhiều các loại đậu, gạo lứt, hoa quả, là sự lựa chọn tốt nhất để giảm lượng cholesterol. Tuyệt đối không được uống rượu, còn có sữa, hai ngày uống một lần là đủ rồi, loại thực phẩm này sẽ gây tắc động mạnh, sẽ làm thay đổi lượng đường huyết gây xơ cứng động mạch, còn nữa…”
Nhìn vẻ mặt ngờ vực và ánh mắt hoang mang đang chăm chú nhìn của Bắc Minh Quân, Đồng Dao lập tức thấy được mà ngậm miệng: “Còn rất nhiều thứ, một lúc không nói rõ được. nước Cúc Lương là một nước lớn, loại chuyện nhỏ nhặt này, chỉ cần gọi người theo lời căn dặn của ta làm là được.”
“Ngươi thật sự là Thất công chúa nước Hồng Ngọc?”
“Phải”
“Thất công chúa tên gọi Lãnh Hương, ta lại nghe thấy Vũ Quân gọi ngươi là Đồng Dao.”
Trong lòng Đồng Dao hồi hộp, làm ra vẻ bình tĩnh mà giải thích: “Khi ta bị giáng xuống làm nô lệ. Sao có thể gọi là Lãnh Hương, còn lo chưa bị người ta ức hiếp đủ sao.”
Đôi mắt Bắc Minh Quân lợi hại tập trung nhìn Đồng Dao từ đầu tới cuối, như muốn xuyên thấu cô, Đồng Dao quay đầu đi.
“Vậy cứ theo ý của Thất công chúa mà làm.”
“Cảm ơn bệ hạ, ta xin phép cáo lui trước.”
“Từ từ.”
Đồng Dao sửng sốt.
“Hôm đó, tay ngươi chìa ra muốn đánh ta?”
“Hả?” Khoé miệng Đồng Dao giật giật, “Bệ hạ nói gì? Ta không nhớ.”
“Vũ Quân bị bệnh, ngươi sốt ruột, nóng nảy muốn đánh ta, ngươi có nghĩ tới hậu quả không?”
Đồng Dao cảm thấy trán đổ mồ hôi lạnh, không thể tưởng tượng được đã qua lâu như vậy, Bắc Minh Quân vẫn nhắc lại chuyện này không tha.
Trong mắt Bắc Minh Quân lộ ra vẻ khó hiểu, như là đang giận dữ, nhìn qua lại có phần khiêu khích.
“Hừ, may mà ngươi không đánh ta, nếu không đời này ngươi cũng không có cơ hội thoát khỏi nước Cúc Lương.”
Đồng Dao dùng sức cắn môi: “Ta đi trước!”
Quay người lại, đúng lúc có một người tiến vào, thiếu chút nữa Đồng Dao đâm đầu vào.
“A —— Thất công chúa, lão thần tuổi già mắt kém, thứ tội thứ tội!” Vẻ mặt lão thần quan tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, một mặt hướng về phía Đồng Dao nói lời xin lỗi cho có lệ, ánh mắt nhảy qua cô, nhìn về phía Bắc Minh Quân.
Bắc Minh Quân dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía thần quan, ông thở dài, cúi đầu xuống.
Bắc Minh Quân vung áo, đi tới phía cửa, nói rõ: “Đốt!”
Nghe thấy từ này, trong lòng Đồng Dao run lên.
Tuy cô không hiểu Bắc Minh Quân nói vậy là có ý gì, nhưng cô cảm giác được ngọn nửa nóng hầm hập, nhớ tới người con gái bị Nhuận Ngọc thiêu sống.
Cô nắm chặt tay thành nắm đấm, không dám nói gì nữa, vội vàng đi ra ngoài.






“Miền Bắc bị lũ lụt tàn phá, tuy hiện tại đã được xử lý, nhưng thiệt hại vô cùng nghiêm trọng, tiền cứu trợ đã được phát, nhưng chỉ như muối bỏ biển, còn thiếu rất nhiều. Hàng năm đất đai đều bị ngập úng, muốn khai phá, rất vất vả, huống hồ dân chúng chết quá nhiều, những người còn lại thì bị bệnh nặng, yếu ớt, đã mất sức lao động không còn khỏe mạnh. Hiện tại lượng dự trữ lương thực không đủ, vùng gặp thiên tai không có lương thực để nộp, trong kho còn phải lấy ra đem đi cứu tế, ngài xem… Bệ hạ?”
Lương đại nhân phụ trách quản lý lương thực gần đây vì chuyện dự trữ lương thực trong kho mà lo lắng không ngủ được, hôm qua phải phát chẩn một ít lương thực, ông lại càng lo lắng không ăn nổi. Dựa vào lượng dự trữ lương thực này, nước Chư Lương chỉ đảm bảo duy trì được nửa năm nữa thôi.
Nhưng ông đã trình nhiều ngày rồi, vẫn không thấy bệ hạ có chút phản ứng nào, ông thực sự không chịu nổi, dứt khoát sáng sớm nay phải vào cung.
Người hầu bên ngoài ngăn cản không cho ông vào, ông phải đợi cho tới khi mặt trời lên, thật lâu mới có người truyền có thể vào.
Lương đại nhân sửng sốt. Vốn tưởng rằng bệ hạ đang ngủ nên không cho vào, nhưng hiện tại nhìn thế nào cũng không giống. Bệ hạ nằm nghiêng ở trên bàn, đôi mắt đen mười phần tỉnh táo, bộ dáng không giống với người vừa mới ngủ dậy, mỗi cử chỉ đều có chút nóng nảy. Lương đại nhân nín thở, trong lòng có phần sợ hãi, không khí xung quanh dường như bị Nhuận Ngọc chèn ép tới n