Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi

Tác giả: Mộc Yêu

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

, chúng tôi không hoan nghênh anh… anh thức thời thì mau ròi đi, đừng để tôi phải ra lệnh đuổi người.” Đường Chá lạnh lùng nhìn Lâm Vũ Mặc nói.
“Ha ha ha, Đường Chá, có một số việc không phải cứ nói mình không làm là có thể chối bỏ được.” Lâm Vũ Mặc cười lạnh đáp. Chỉ thấy hắn phất tay một cái, lập tức một đội cảnh sát quốc tế xông vào.
Đường Thanh Vân cùng Mã Diễm Lệ vừa thấy cảnh sát tới, lập tức hốt hoảng muốn chạy trốn qua cửa sau.
Lâm Vũ Mặc cười lạnh sải bước đến trước mặt hai người bọn họ, cười gằn nói: “Đươngg tiên sinh, ông không phải đã nói ông không làm chuyện kia sao? Sao vừa thấy cảnh sát đã chạy vội vậy?”
“Cậu mau tránh ra! Chúng ta nước sông không phạm nước giếng, sao cậu cứ khăng khăng gây sự với tôi?” Đường Thanh Vân nghiêm mặt hỏi.
“Ha ha ha! Chuyện có liên quan đến tiểu Phong Nhi đều là chuyện của tôi. Ông hại chết cha của tiểu Phong Nhi, tôi đương nhiên muốn xem vào rồi.” Lâm Vũ Mặc cười lạnh nói.
Mắt thấy cảnh sát càng ngày càng gần, Đường Thanh Vân cũng không thèm để ý đến thể diện nữa, dùng sức công kích Lâm Vũ Mặc, Lâm Vũ Mặc chỉ lui về phía sau một bước dài, thành công thoát khỏi cú đá của Đường Thanh Vân. Sau đó hắn đưa tay ra kéo Đường Thanh Vân lại.
Tần Phong rốt cuộc cũng tin những gì Lâm Vũ Mặc nói. Cô không ngờ, cha Đường Chá lại chính là kẻ thù cô tìm kiếm nhiều năm nay, cô không kiềm chế được nước mắt chạy đến trước mặt Đường Thanh Vân, kéo cổ áo hắn, túc giận hỏi: “Tại sao? Nói cho tôi biết, rốt cuộc là vì cái gì? Sao ông có thể độc ác hãm hại cha tôi như thế?”
“Ha ha ha! Vì cái gì sao? Đây tất cả là do cô tự mình gây nên.” Đường Thanh Vân chưa kịp mở miệng, Mã Diễm Lệ bên cạnh đã nói trước. Cô ta gần như điên cuồng cười lớn, như đã mất đi lý trí.
“Tôi gây nên? Cô có ý gì?” Tần Phong không hiểu nhìn chằm chằm vào Mã Diễm Lệ.
“Ha ha ha!” Mã Diễm Lệ ác độc nhìn Tần Phong, hung tợn nói: “Tần tiểu thư thân ái, cô đã quên tôi sao? Năm đó bảo mẫu bị cô thiết kế, nếu không phải vì cô, có lẽ tôi đã thành công gả cho cha cô rồi. Là cô, chính cô đã phá hỏng hình tượng của tôi trong lòng hắn, đem tôi vô tình đuổi ra khỏi Vân trạch. Mã Diễm Lệ tôi lúc ấy đã thề, một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ khiến cô nếm mùi báo ứng. Ha ha ha! Thế nào? Lòng cô có phải rất đau hay không? Ha ha ha!”






Tần Phong lúc này mớ nhớ ra khi cô còn bé, đã từng gài bẫy một cô bảo mẫu, không nghĩ tới lại là cô ta!
“Mã Diễm Lệ, cô thật nhẫn tâm. Tôi bất quá chỉ cho ít tỏi vào son môi của cô mà thôi, vậy mà cô lại khiến tôi tan cửa nát nhà sao?” Tần Phong tức giận tát lên mặt Mã Diễm Lệ một cái, nhưng một cái tát vẫn chưa đủ để cô hả giận, trong lòng cô vẫn cuồn cuộn lửa giận như cũ, không có chỗ phát tiết.
“Ha ha ha! Dám trêu chọ tôi, tôi quyết sẽ không để cho cô sống yên ổn.” Mã Diễm Lệ gần như điên cuồng mà cười lớn.
Tần Phong tức giận giơ nắm đấm, đánh tới tấp vào người Mã Diễm Lệ. Lâm Vũ Mặc thấy thế, vội vàng ôm lấy cô từ phía sau: “Tiểu Phong Nhi, đừng kích động, em vì loại người này mà động thai thật không đáng giá.”
“Mặc, buông em ra, em nhất dịnh phải giết cô ta, báo thù cho cha em.” Tâm tình Tần Phong đã mất khống chế. Vừa nghĩ tới hình ảnh ba nằm trong vũng máum thi thê cũng hoàn toàn biến dạng, trong lòng cô không thể bình tĩnh. Cô muốn giết Mã Diễm Lệ!
“Em muốn giết cô ta! Sao cô ta có thể độc ác như vậy? Ba của em…!” Tần Phong vừa nghĩ tới ba, lệ lại rơi đầy mặt. Xoay người lại, nắm đấm của cô không ngừng đánh lên người Lâm Vũ Mặc, miệng không thuận theo nói: “Mặc, buông em ra, buông em ra!”
Lâm Vũ Mặc mặc cho cô phát tiết lửa giận trên người mình, cho đến khi cô đánh mệt, mới cầm lấy đôi tay nhỏ bé của cô, thâm tình đặt lên môi hôn nhẹ: “Tiểu Phong Nhi, tay đau lắm phải không? Anh giúp em thổi, thổi một chút sẽ không đau nữa.”
Nói xong, hắn nhẹ nhàng thổi tay Tần Phong, che chở cũng tình yêu đều ở trong đó.
Đường Thanh vân cũng Mã Diễm Lệ bị cảnh sát mang đi, chỉ để lại một đoàn người lâm vào mê mang. Tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều vì một màn đột nhiên xuất hiện này mà bối rối.
Đường Chá thất hồn lạc phách đứng tại chỗ, không thể tiếp nhận chuyện hắ vừa nghe thấy. Ba hắn thế nhưng lại là kẻ thù của Phong Nhi, vậy hôn sự của hắn cũng Phong Nhi còn có thể tiếp tục sao? Phong Nhi có thể hận hắn hay không? Nhưng hắn vô tội mà, Phong Nhi không thể bởi vì ba mà rời khỏi hắn! Không thể a!
Hắn sải bước tới trước mặt Lâm Vũ Mặc và Tần Phong, mạnh mẽ đem hai người tách ra. Lòng hắn hoảng sợ ôm lấy Tần Phong, nói với cô: “Phong Nhi, em còn có thể gả cho anh không? Anh sẽ không mất em, đúng không?”
“Đường Chá!” Lòng tần Phong bị chân tướng sự việc làm cho đau nhói. Đường Chá lại là con của kẻ thù giết cha cô, sự thật này muốn cô tiếp nhận thế nào? Nghĩ tới đây, trong lòng cô lại đau xót.
Đường Chá si tình với cô như thế, cô còn có thể gả cho hắn sao?
Trong đầu cô lại thoáng qua khuôn mắt bê bết máu của ba, nước mắt lại chảy xuống: “Đường Chá, thật xin lỗi, thật


XtGem Forum catalog