Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.
qua là muốn lấy lại đồ thuộc về mình mà thôi!
“Đúng vậy, tôi nguyện ý trả lại Ký Phàm cho cô, ngoại trừ con của tôi cái gì cũng không muốn, cầu xin cô”
“Xấu hổ quá, là Tiêu phu nhân muốn đứa trẻ này, cô cầu xin tôi cũng vô dụng” Duẫn Ngọc Hân cười lạnh nói, cho rằng cô ta thích đứa bé này sao? Trời biết cô ta có bao nhiêu hận Tiểu Thư Tuyết, để đạt được mục đích, cô ta bất đắc dĩ mới đến đây đón con bé quay về Tiêu gia, nếu không cô ta mới lười liếc nhìn con bé một cái!
“Tôi đây đi cầu xin Tiêu phu nhân!” Lâm Tử Hàn nói xong, toàn thân đã sải bước đi đến cánh cửa.
“Đứng lại!” Duẫn Ngọc Hân gọi cô lại, lạnh giọng ra lệnh: “Cô cho rằng cô cầu xin Tiêu phu nhân có tác dụng sao? Tiêu phu nhân và Ký Phàm đều yêu thương đứa bé này như vậy, để bọn họ hài lòng, tôi hôm nay nhất định phải mang nó đi”
“Tôi thì sao? Con là của tôi mà” Lâm Tử Hàn bị lời của cô ta dọa, khẩn trương nhìn chằm chằm cô ta, cô biết, chỉ cần Duẫn Ngọc Hân cố ý, cô nhất định sẽ mất đi Tiểu Thư Tuyết.
“Cô phải nhẫn nhịn thôi, dù sao Ký Phàm là người đàn ông chúng ta cùng nhau yêu, để anh ấy không thương tâm, cuối cùng nên vì anh ấy làm chút cống hiến thôi?” Duẫn Ngọc Hân cười cười nói.
“Tôi không cần!” Lâm Tử Hàn hổn hển quát, cô không muốn làm cho Tiêu Ký Phàm thương tâm, nhưng mà càng không muốn từ nay về sau mất đi con!
Tiểu Thư Tuyết trong lúc ngủ mơ bị một tiếng gầm rú này của Lâm Tử Hàn làm tỉnh lại, mở mắt quét mắt liếc nhìn bốn phía phòng ngủ, bắt đầu oa oa khóc lớn lên.
Lâm Tử Hàn vội chạy đi tới, ôm lấy thân thể nhỏ bé của con bé dỗ dành lên: “Bảo bối, xin lỗi, mẹ hù dọa đến con”
Tiểu Thư Tuyết giãy dụa chân tay, khóc lớn tiếng hơn nữa, mồm miệng không rõ mà gọi: “Chán ghét mẹ! Ghét mẹ! Con muốn ba ba… Ba ba…!”
“Ba ba đi làm việc, ngoan, không khóc” Lâm Tử Hàn gắt gao ôm con bé dỗ dành, viền mắt trong nháy mắt bắt đầu ướt át, cô bị Duẫn Ngọc Hân bức đến lo lắng bất an, lúc này càng gấp đến độ đầu đầy mồ hôi.
“Xem đi, đứa nhỏ này căn bản là không muốn theo cô” Duẫn Ngọc Hân cười lạnh một tiếng, nắm tay nhỏ bé của Tiểu Thư Tuyết, cười nhạt chuyển sang cười tươi, dụ dỗ: “Thư Tuyết ngoan, dì Duẫn mang cháu đi tìm ba ba có được hay không?”
Vừa nghe đến có thể tìm ba ba, Tiểu Thư Tuyết lập tức ngừng khóc lớn, mở to mắt trông mong nhìn chằm chằm Duẫn Ngọc Hân, không quá tin tưởng mà hỏi thăm: “Dì Duẫn thực sự đồng ý mang Thư Tuyết đi tìm ba ba sao?”
“Đương nhiên là thực sự”
“Cám ơn dì Duẫn!” Tiểu Thư Tuyết mỉm cười, vui mừng nhào vào trong lòng Duẫn Ngọc Hân.
“Thư Tuyết, con không thể tin tưởng lời của cô ta! Cô ta là người xấu đó!” Lâm Tử Hàn tức giận muốn đoạt lại con từ trong lòng Duẫn Ngọc Hân, lại bị Duẫn Ngọc Hân nhẹ nhàng tránh được.
Mặt cười của Duẫn Ngọc Hân lần thứ hai hiện lên sự lạnh lùng, liếc Lâm Tử Hàn nói: “Cô lớn tiếng ồn ào như vậy, chẳng lẽ là muốn cho người trên toàn bộ thế giới biết bí mật của Ký Phàm sao?”
“Tôi không ồn ào, chỉ cần cô trả lại con cho tôi là được” Duẫn Ngọc Hân chán ghét Tiểu Thư Tuyết như vậy, nhất định sẽ chỉnh chết nó, Lâm Tử Hàn nghĩ mà sợ
Duẫn Ngọc Hân làm như nhìn thấu tâm tư của cô, cười khẩy nói: “Cô đã quên Tiêu phu nhân có bao nhiêu yêu thương đứa bé này sao? Tiêu phu nhân và Ký Phàm đều cưng chiều nó như vậy, tôi có nhiều lá gan hơn nữa cũng không dám làm gì với nó, cô yên tâm được rồi”
Lâm Tử Hàn thất bại ngã ngồi bên giường, khóc bù lu bù loa lên: “Vì sao nhất định phải tàn nhẫn như thế…”
“Là cô tàn nhẫn với tôi trước!” Duẫn Ngọc Hân tàn bạo nói xong, ôm Tiểu Thư Tuyết đi đến cửa.
Trở về
“Thư Tuyết! Con không cần mẹ sao?” Lâm Tử Hàn khẽ gọi rồi đuổi theo, bởi vì sợ hãi bị nữ hầu phát hiện dị thường, lại không dám khóc lớn tiếng, chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn Duẫn Ngọc Hân ôm con vào xe.
Bên trong xe, Tiêu phu nhân cười đến thật vui vẻ, liếc mắt nhìn Lâm Tử Hàn thống khổ ngã ngồi bên cạnh cửa, nghênh ngang đi!
“Thư Tuyết…” Lâm Tử Hàn hô nhỏ trong lòng, tầm mắt càng ngày càng không rõ, thêm nữa, đầu óc cũng thiếu sức sống. Thân thể mềm mại trượt trên mặt đất, cuối cùng truyền vào tai cô, là một tiếng gọi của nữ hầu kèm thêm một tiếng lo lắng…
Đỗ Vân Phi một mạch quay về như bão táp, đóng sầm cửa xe sau đó khẩn cấp phóng đến phòng ngủ Lâm Tử Hàn. Phòng ngủ rất an tĩnh, Lâm Tử Hàn bị giày vò như người tàn tật lẳng lặng nằm ở giường lớn, nhìn liếc mắt, cũng không tìm được thân ảnh của Tiểu Thư Tuyết.
“Câm miệng!” Lâm Tử Hàn trừng mắt với hắn nổi giận gầm lên một tiếng, hắn vì sao phải liên tiếp nói với cô kết quả rất có thể xảy ra với Lãnh Phong chứ, trời biết cô có bao nhiêu hận nghe được như thế.
“Tử Hàn, em phải đối mặt với hiện thực, pháp luật là không nói chuyện tình cảm” Đỗ Vân Phi tiếp tục bắn tiếng đe dọa, phản ứng của Lâm Tử Hàn, khiến hắn đặc biệt thoả mãn, hắn cần thỉnh thoảng truyền thụ loại tư tưởng này cho cô, mới có thể làm cho cô triệt để bỏ Lãnh Phong.
Nước mắt chảy xuống từ tròng mắt trừng trừng của Lâm Tử Hàn, căm