Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2384 lượt.
giận mở miệng nói: “Nếu như thật sự có ngày đó, em sẽ mang Tiểu Thư Tuyết trở về”
Đỗ Vân Phi thấy cô tràn đầy phẫn hận, vội giữ vai cô, dùng giọng nói áy náy: “Xin lỗi, Tử Hàn, anh là quá lo lắng cho Tiểu Thư Tuyết, mới có thể không để ý cảm thụ của em nói ra những lời này”
Thái độ chân thành của hắn khiến Lâm Tử Hàn xấu hổ, đã biết đang làm phiền phức người ta, còn chẳng biết tại sao mà phát hỏa với người ta, thật là quá không nên.
Buông mắt xuống, áy náy nói: “Nên nói xin lỗi chính là em” Tiếp theo cười khổ một tiếng nói: “Giao con cho anh ta cũng tốt, em không cần quan tâm, có thể không lo toan đi làm việc”
“Sau này đừng đi làm việc, thanh thản ổn định ở chỗ này, được chứ?”
Lâm Tử Hàn nhìn vẻ mặt nhu tình của hắn, biết rõ ý tứ những lời này của hắn. Chỉ là, lòng của cô cũng sớm đã ở trên người Tiêu Ký Phàm, cho dù người đàn ông tốt như thế nào cô cũng không có hứng thú.
Để cho Đỗ Vân Phi hiểu rõ ý tưởng của mình, lắc đầu khẽ cười một tiếng: “Em đã phiền phức anh công việc bề bộn như vậy, sao lại không biết xấu hổ muốn anh nuôi, hiện tại chỉ có một mình em, em có thể nuôi sống chính mình, hơn nữa, anh cũng nên tính toán cho mình một chút đi, cũng không thể vẫn độc thân tiếp như vậy”
“Tử Hàn, em không cần phải gấp gáp từ chối anh, anh vẫn nói câu nói kia, vẫn chờ em” Hắn không e dè mà nói ra lời trong tim mình.
Lâm Tử Hàn lại luống cuống, cô sợ nhất chính là đối mặt với người đàn ông thâm tình, bởi vì cô có thể hiểu được cái loại thống khổ khi không chiếm được tình yêu này.
—————-
Biệt thự Tiêu gia.
Một tiếng động cơ xe từ xa đến truyền vào trong phòng, sau đó là tiếng cổng lớn tự động mở ra. Duẫn Ngọc Hân vui vẻ, phiêu nhiên ra ngoài đón.
Xe Mercedes Benz dừng lại bên chân cô ta, thân thể lạnh lùng tàn bạo của Tiêu Ký Phàm liền xuất hiện ở trước mắt cô ta.
“Ký Phàm…” Duẫn Ngọc Hân xúc động quỵ đầu gối, hai tay ôn nhu vòng qua vai anh, vòng qua cổ anh. Thân thể mềm mại lén lút vùi vào trong ngực anh, rung động trong lòng.
“Em rất nhớ anh…” Cô ta không chút bảo lưu nào nói thẳng tâm ý của mình ra: “Em mỗi ngày đều chờ anh trở về, cuối cùng cũng trông mong được anh về” Khi đang nói chuyện, thân thể càng thêm dán vào trong ngực anh cọ cọ.
Ngửi mùi thơm thanh nhã trên người cô ta, con ngươi lạnh lùng của Tiêu Ký Phàm xẹt qua một tia nhu tình, nhưng cũng chỉ thoáng qua. Ôn nhu mà lại lạnh lùng kéo cánh tay cô ta xuống, thoáng chốc đẩy cô ta qua bên cạnh. Bước hai chân thon dài trực tiếp đi đến phía Tiêu phu nhân sau Duẫn Ngọc Hân.
Tiêu phu nhân ôn hòa mà cười tươi, trên mặt tẫn lộ vẻ thân là người mẹ nên phải hiền lành, vui vẻ nói: “Ký Phàm, con cuối cùng đã trở về, trở về là tốt rồi”
Con ngươi sắc bén của Tiêu Ký Phàm phóng tới trên mặt bà ta, nói ngắn gọn: “Con bé ở đâu?”
Thương nhớ
“Ngủ trên lầu” Tiêu phu nhân thấy sắc mặt anh không đúng, vội nói.
Tiêu Ký Phàm lướt qua bà ta, trực tiếp đi vào trong phòng, Tiêu phu nhân cùng Duẫn Ngọc Hân nhìn nhau, đi theo sau đó, hoàn toàn đoán không ra Tiêu Ký Phàm đang suy nghĩ gì.
Vừa nghe đến Tiêu phu nhân đoạt lấy con từ trong tay Lâm Tử Hàn, Tiêu Ký Phàm liền lập tức gấp rút trở về, hy vọng con vẫn mạnh khỏe, bằng không…
Biểu tình trên mặt càng rét lạnh hơn, đẩy cửa gỗ phòng trẻ con ra, đi vào, trên giường nhỏ trong phòng, Tiểu Thư Tuyết đang chìm trong giấc ngủ, ngoại trừ con mắt có chút sưng đỏ ra tất cả đều mạnh khỏe.
Thấy Tiêu Ký Phàm không nổi bão, vội dùng cằm chỉ Tiểu Thư Tuyết trên giường, tiếp tục nói: “Không tin anh xem, con mắt Tiêu Thư Tuyết đến bây giờ vẫn còn sưng”
Tiêu Ký Phàm nhìn liếc mắt Tiểu Thư Tuyết đang ngủ, ánh mắt của con bé xác thực sưng đỏ đến lợi hại, người lớn ầm ĩ, thảm nhất chính là con trẻ. Anh áy náy mà thở dài, xoay người đi ra ngoài, trong lòng mong nhớ, còn đang nghĩ Lâm Tử Hàn sẽ một mình khổ sở đau đớn như nào khi mất đi con.
“Ký Phàm, đừng đi nữa, ở lại thôi” Tiêu phu nhân đi theo phía sau anh ôn nhu nói: “Vui đùa nơi phồn hoa bên ngoài một chút là được rồi, chơi mệt mỏi thì trở về nhà thôi”
Toàn thân Tiêu Ký Phàm tản mát ra sự thương tâm cô đơn, thân là mẹ, bà ta làm sao có thể không đau lòng? Vốn dĩ đã cảm thấy Lâm Tử Hàn không xứng với con trai bà ta, bây giờ lại còn dám làm ra chuyện phản bội anh, cục tức này, bà ta thật sự là không có cách nào nuốt xuống được!
Bước đi của Tiêu Ký Phàm trong phút chốc cũng không dừng lại, đã đi đến phòng ngủ của mình, mặc kệ ở trước mặt bất luận kẻ nào, anh vẫn đang lựa chọn phong bế nội tâm của mình.
Kiêu ngạo như anh, có thể nào tuỳ tiện cho người ta nhìn thấy một mặt đáy lòng máu chảy đầm đìa của mình chứ?
————-
Sáng sớm, Lâm Tử Hàn bị tưởng niệm về Tiêu Ký Phàm và Tiểu Thư Tuyết dằn vặt ngủ không được, cho dù một đêm không ngủ nhưng rất muốn ngủ một giấc thật ngon. Nhưng mà, mỗi khi nhất nhắm mắt trong đầu lại bắt đầu không ngừng hiện lên thân ảnh hai người một lớn một nhỏ.
Cô không thể không bò người dậy, tẩy rửa sạch sẽ s