Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.
: “Kỳ thực giám đốc Duẫn rất tốt, lại xinh đẹp có học thức, còn là một thiên kim tiểu thư…”
“Không cần em nói cho tôi biết những thứ này” Tiêu Ký Phàm bất mãn cắt ngang cô, anh từ nhỏ đã biết Duẫn Ngọc Hân, cô ta là hạng người gì anh không thể rõ ràng hơn cô sao? Cần gì cô đến nói với mình chứ?
“Đừng làm bà tám, quyết định của tôi sẽ không bởi vì em khuyên can mà thay đổi” Cô lại có thể đẩy anh vào trong lòng người phụ nữ khác? Chán sống sao?
Đau lòng
Lâm Tử Hàn len lén thè lưỡi, ngoan ngoãn ngậm miệng nhỏ nhắn không dám nói nhiều lời nữa.
“Hỏi em một lần cuối cùng, vì sao sợ hãi Duẫn Ngọc Hân như vậy” Anh cau mày, nhìn chằm chằm cô nói.
“Tôi….” Lâm Tử Hàn nhìn lại anh, chần chờ nói ra: “Tôi sợ cô ta sẽ gây thương tổn Tiểu Thư Tuyết, cho nên, tôi không dám đắc tội với cô ta”
“Cô ta không dám” Tiêu Ký Phàm tự tin nói.
Nữ hầu kia ngây ra một lúc, than một tiếng, chạy về phía trước.
“Thư Tuyết…! Thư Tuyết làm sao vậy?” Lâm Tử Hàn lảo đảo chạy vào phòng ngủ Tiểu Thư Tuyết, trong phòng ngủ rộng lớn, vây đầy người.
“Ba ba… Bụng đau quá! Đau quá đi!” Trên giường nhỏ, Tiểu Thư Tuyết giãy dụa khóc hô trong lòng Tiêu Ký Phàm, khuôn mặt nhỏ nhắn do đau đớn mà trắng bệch một mảnh.
“Ngoan, tiêm thì tốt rồi” Tiêu Ký Phàm vừa dỗ dành vừa một bên gắt gao đặt chân nhỏ của con bé lên gối, để cho bác sĩ tiêm.
“Thư Tuyết!” Lâm Tử Hàn vọt đi tới, chân tay luống cuống mà trừng mắt nhìn Tiểu Thư Tuyết giãy dụa như con cá trạch nhỏ trong lòng Tiêu Ký Phàm: “Ký Phàm, Tiểu Thư Tuyết làm sao vậy?”
Tiểu Thư Tuyết nghe được tiếng của Lâm Tử Hàn. Khóc lớn tiếng hơn nữa: “Mẹ… Thư Tuyết đau quá đi, trùng trùng đang gặm bụng oa…”
“Lâm tiểu thư, phiền phức cô nhích sang một chút” Bác sĩ nói với Lâm Tử Hàn.
Lâm Tử Hàn cuống quít lui một bước, nhìn bộ dạng Tiểu Thư Tuyết, nước mắt cũng chảy xuống. Tiêu phu nhân bực bội bất an tiến lên vài bước, không lưu tình chút nào đẩy Lâm Tử Hàn ra ngoài cửa, trong miệng mắng: “Tiện nhân! Đã cảnh cáo cô bao nhiêu lần! Không cho phép đi đến tiếp cận bên người con bé! Đi ra ngoài! Đi ra ngoài cho tôi!”
“Tiêu phu nhân, để tôi nhìn con bé thôi, cầu xin bà…” Lâm Tử Hàn khóc rống cầu xin, đáp lại cô, là tiếng hung hăng đóng sầm cửa của Tiêu phu nhân.
“Thư Tuyết…” Cô tuyệt vọng ngã ngồi tại bên tường, nghe tiếng khóc bên trong của Tiểu Thư Tuyết, nước mắt cuồn cuộn không ngừng chảy xuống sàn.
“Nghe nói, cô tối hôm qua thực sự ở trên giường Ký Phàm, thật không?” Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi của Duẫn Ngọc Hân, lạnh lùng đến cực điểm.
Lâm Tử Hàn phút chốc nâng mắt ngập nước lên, căm giận trừng mắt nhìn cô ta, lập tức nhe nanh múa vuốt đánh tới bên người cô ta, lớn tiếng mắng: “Là cô cho con bé uống sữa pha sai có đúng không? Duẫn Ngọc Hân! Cô vì sao phải đối xử như thế với con bé chứ!”
Duẫn Ngọc Hân lắc mình tách ra khỏi công kích của cô, hổn hển nói: “Trẻ con chẳng qua là đau bụng mà thôi, cô đã chịu hết nổi rồi? Nếu như là đứt tay đứt chân, đi đời nhà ma thì sao? Cô chẳng phải là…”
“Câm miệng! Cô câm miệng cho tôi!” Lâm Tử Hàn hét lớn: “Cô rất tàn nhẫn! Duẫn Ngọc Hân! Cô so với bọ cạp độc còn độc hơn!”
“Người điên! Đưa cô ta ra sau nhà đi!” Duẫn Ngọc Hân giả vờ tức giận phân phó người hầu canh giữ ở cửa, trên mặt cũng là sự lạnh lùng do đạt được ý đồ, không hề để ý tới cô, đẩy cửa đi vào gian phòng Tiểu Thư Tuyết.
Tiêm thuốc giảm đau, Tiểu Thư Tuyết dần dần an tĩnh lại, nằm trong lòng Tiêu Ký Phàm ngoan ngoãn tùy ý bác sĩ loay hoay.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Tiêu Ký Phàm bị xoay đi xoay lại đến đầu đầy mồ hôi nhìn chằm chằm bác sĩ gia đình hỏi.
Bác sĩ mỉm cười yên bình với mọi người, nói: “Đại thiếu gia, phu nhân không cần lo lắng, tiểu tỷ tỷ chỉ là viêm túi mật, tiêm hai mũi là tốt thôi”
“Làm sao lại đột nhiên viêm túi mật? Hơn nữa là đứa trẻ nhỏ như vậy” Tiêu phu nhân không thể tin tưởng mà quan sát ông.
“Viêm túi mật đều tới không có dấu hiệu, chẳng phân biệt được tuổi tác” Bác sĩ gia đình kiên nhẫn hồi đáp.
Duẫn Ngọc Hân rút khăn giấy, đưa tới trước mặt Tiêu Ký Phàm, ôn nhu lau mồ hôi trên trán anh, mỉm cười an ủi: “Ký Phàm, bác sĩ nói Tiểu Thư Tuyết không có việc gì, anh không cần lo lắng”
“Ừ” Tiêu Ký Phàm thản nhiên đáp lại, đưa tay đẩy tay nhỏ bé mềm mại của cô ta, cự tuyệt sự ôn nhu vô cùng thân thiết của cô ta.
Nhạy cảm
Lâm Tử Hàn lo lắng vô cùng bồi hồi đứng trước cửa nhà chính, vô luận cô cầu xin thế nào, mấy người hầu trong nhà nhất định không cho cô bước vào nhà chính một bước.
Không phải bọn họ không có lòng đồng tình, thật sự là lệnh của phu nhân khó cãi!
Lâm Tử Hàn nức nở gào khóc: “Tôi chỉ là muốn nhìn liếc mắt con của tôi! Vì sao không cho?! Tiêu Ký Phàm! Anh lăn ra đây cho tôi! Đi ra!”
“Cô ồn ào nữa, tôi đuổi cô đi ra ngoài!” Tiêu phu nhân tàn bạo uy hiếp.
“Không phải như thế… Ký Phàm, anh phải tin tưởng tôi! Thật