Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.
ời nước ngoài”.
Lâm Tử Hàn vẫn tựa lưng vào ghế ngồi như cũ, không lưu tâm nói: “Người nước ngoài không có gì nghiêm trọng, con tới nước ngoài, con cũng là người nước ngoài”.
Tiểu Thư Tuyết “hư” một tiếng, một lần nữa nằm úp sấp quay về hướng cửa trong suốt.
Gã đàn ông trong phòng khách vẻ mặt nghiêm trọng, tay cầm súng vung lên, chỉ hướng Lâm Tử Hàn. Lâm Tử Hàn vô thức lùi về sau một bước, kinh hoàng mà theo dõi hắn.
“Buông con bé ra!” Sau đó Đỗ Vân Phi đuổi vào vội dùng súng chỉ hướng gã đàn ông kia ra lệnh.
Gã đàn ông mang súng mặc cho Tiểu Thư Tuyết khóc nháo, càng ghìm chặt thân thể nhỏ nhắn của con bé, họng súng nhắm thẳng vào ót Lâm Tử Hàn, lạnh lùng nói: “Đem kim cương giao ra đây! Nếu không tao bóp chết nó!”
“Không nên!” Lâm Tử Hàn luống cuống, gấp đến độ nước mắt chuyển quanh viền mắt: “Tôi không biết kim cương gì đó, tôi thật sự không có kim cương”.
Cô cuối cùng cũng nghĩ tới, người trước mắt này là gã đàn ông ngày đó đánh nhau với Lãnh Phong trong khách sạn, cô làm sao lại xúi quẩy mà cầm nhầm túi của hắn chứ?
“Kim cương gì chứ, Tử Hàn! Em làm sao lại có kim cương?” Đỗ Vân Phi nắm lấy hai vai của Lâm Tử Hàn, lớn tiếng hỏi, anh sợ gã đàn ông kia sẽ kích động thực sự mà bóp chết Tiểu Thư Tuyết.
“Em không biết, em thật không có kim cương theo như lời hắn nói”. Lâm Tử Hàn chảy nước mắt liều mạng lắc đầu, xoay người đối diện gã đàn ông dùng súng cầu xin: “Van xin anh không được thương tổn con bé, không được thương tổn nó nha!”
Gã đàn ông lắc đầu, tàn bạo nói: “Không cầm đúng không, tao…”
“Dừng tay!” Gã đàn ông vừa mới giương cao tay muốn đi bóp cổ Tiểu Thư Tuyết, Đỗ Vân Phi liền lạnh giọng quát: “Anh nếu làm thương tổn đến con bé, tôi lập tức sẽ đưa anh vào trong tù”.
“Dù sao nếu không mang kim cương trở về tao cũng sẽ chết! Lâm ca sẽ không bỏ qua cho tao! Là mày hại tao mất kim cương, cho dù chết, tao cũng muốn kéo theo mày!” Gã đàn ông không đếm xỉa đến, nếu như không phải người phụ nữ này cầm túi của hắn đi, hắn có thể vẹn toàn mà báo cáo kết quả nhiệm vụ, làm sao lại sẽ rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay?
“Anh lúc đó căn bản là không nói trong túi có kim cương, tôi làm sao biết chứ”. Lâm Tử Hàn giải thích.
“Ít nói nhảm! Mày mau nhận lấy cái chết đi!” Gã đàn ông đặt ngón tay vào trong móc của khẩu súng lục ấn xuống, Đỗ Vân Phi kinh hãi, nhanh chóng ôm thân thể Lâm Tử Hàn đang đờ ra qua một bên trốn đi.
“Ai ôi!” Một tiếng gào lên kèm theo “Bang bang” hai tiếng súng nổ truyền vào tai mọi người, gào lên là tiếng của gã đàn ông bị thương ở tay tràn ra, súng trong tay trượt xuống, che lấy vết thương trên cánh tay máu tươi đầm đìa quỳ rạp xuống đất.
Mà gã chịu viên đạn bắn trượt qua kia vững vàng đứng trước cửa gỗ, Đỗ Vân Phi và Lâm Tử Hàn quay người ghé vào góc tường, bị tình cảnh bất thình lình kia chấn động.
“Mẹ!” Tiểu Thư Tuyết được tự do, khóc lớn hướng tới trong lòng Lâm Tử Hàn. Lâm Tử Hàn một tay ôm lấy con bé vào trong lòng, run giọng đau xót, hai mẹ con đều bị tình huống mạo hiểm vừa nãy làm cho sợ hãi!
Đỗ Vân Phi xoay người, đoạt lại khẩu súng lục trên mặt đất của gã đàn ông, động tác nhanh nhẹn mà lấy ra còng tay mang theo bên người đem hai tay của hắn xoay ra phía sau, lập tức lấy điện thoại di động ra bắt đầu bấm xuống 120 số điện thoại cấp cứu.
Gã đàn ông trên mặt đất không hề lên tiếng, tựa như từ lâu đã coi nhẹ cái chết.
Bận rộn làm xong một chuỗi những động tác này, Đỗ Vân Phi mới giật mình cảm thấy sự việc phát sinh có chút kỳ lạ, vừa nãy rõ ràng là hai tiếng súng đồng thời vang lên, là ai nổ súng bắn gã đàn ông này? Là ai cứu bọn họ?
“Tử Hàn, trong nhà của em có người khác sao?” Đỗ Vân Phi biết rõ không có khả năng có người, những vẫn rất ngu ngốc hỏi lên, bởi vì ngoại trừ lý do này, anh nghĩ không ra cái khác.
Lâm Tử Hàn nhìn vết thương trên tay gã đàn ông, vẻ mặt cũng nghi ngờ, lấy mắt kính xuống sờ vào nước mắt sau đó lắc đầu.
“Vì sao lại có người cứu em? Em biết người nào sao?” Đỗ Vân Phi chăm chú mà tập trung nhìn cô, đáy lòng mơ hồ có chút bất an.
Lâm Tử Hàn bị anh hỏi cho sửng sốt, người đầu tiên nghĩ đến là Lãnh Phong, nhung mà, anh ta còn đang bị thương, không có khả năng tới cứu cô.
Xe cứu thương mang gã đàn ông dùng súng khống chế đi, trong phòng lâm vào một hồi tĩnh lặng, trong bình hoa thủy tinh trước cửa, Ngôi sao thiên thần tỏa ra ánh sáng chói lòa, giữa nhật nguyệt luân hồi, vẫn không có người chú ý đến tồn tại của nó.
“Em không biết ai cả”. Sau khi Lâm Tử Hàn giả bộ suy nghĩ thật lâu, lắc đầu.
“Đúng không? Lãnh Phong kia?”
Lâm Tử Hàn hoảng sợ, vội nói: “Em đã lâu chưa gặp anh ta”.
Đỗ Vân Phi vỗ vai của cô, khẽ thở dài sau đó dịu dàng nói: “Nói cho anh biết, tất cả là chuyện gì xảy ra, vì sao em lại có liên quan với Ngôi sao thiên thần”.
Ép buộc
Lâm Tử Hàn không có cách nào, đành phải một năm một mười đem quá trình từ việc đưa tài liệu rồi cầm nhầm túi nói cho anh nghe, cuối cùng, một lần nữa nhắc lại nó