Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2317 lượt.
Vừa mới đánh muỗi, con muỗi rất lớn!”
Lãnh Phong chỉ cười không nói, cũng không mở miệng nói chuyện, kéo cô đi đến trước quầy hàng của một người phụ nữ. Tiểu Thư Tuyết giơ hai tay lớn tiếng nói với bà chủ : “Dì ơi, cháu muốn sáu mươi cái vòng”.
Bà chủ liếc mắt nhìn con bé một cái, lại nhìn phía Lâm Tử Hàn và Lãnh Phong, lập tức nở nụ cười: “Cô bạn nhỏ, cháu lại tới sao? Ba mẹ có cho cháu tiền không?”
“Hóa ra cô còn là khách quen ở đây nữa”. Lãnh Phong liếc liếc mắt với Lâm Tử Hàn khẽ cười nói.
“Thực ra cũng không đúng, một tuần tối đa tới hai lần”.
Tiểu Thư Tuyết kéo quần Lâm Tử Hàn, lắc lắc nói: “Mẹ, dì ấy đòi tiền” Lâm Tử Hàn vội gật đầu, cầm mười tệ đưa cho con bé: “Ừ, cho con tiền”.
Bà chủ toét miệng cười đánh giá Lãnh Phong, cười nịnh bợ nói với Lâm Tử Hàn: “Đưa theo chồng ra ngoài, ra tay rất phóng khoáng ha, cảm ơn em”. Nói xong đếm năm mươi vòng tre đưa cho cô.
Lâm Tử Hàn lúng túng, rất nhanh mà liếc mắt nhìn Lãnh Phongtrước sau vẫn duy trì nụ cười nhạt, thấp giọng nói: “Anh ấy không phải chồng của em”.
Hôn kiểu Pháp
“Vậy là nhân tình?” Bà chủ buột miệng nói ra, đột nhiên cảm thấy mình lỡ lời, xấu hổ cuống quít xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi cô, tôi không có ý đó, ý của tôi là…”
Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn vẻ mặt xanh đen của Lãnh Phong, một ý trêu đùa từ trong miệng tràn ra, hi hi nói: “Tôi còn không quan tâm anh còn quan tâm đến cái gì chứ? Hơn nữa, đừng trách người ta hiểu lầm, ai bảo anh lớn lên giống một con… vịt như vậy”. Hai chữ cuối cùng Lâm Tử Hàn mấp máy môi nói ra, bởi vì cô thấy sắc mặt xanh đen của Lãnh Phong đã chuyển sang màu đen.
Cô lại còn nói anh lớn lên giống con vịt? Lửa giận trong lòng Lãnh Phong hừng hực bốc cháy, trời mới biết anh có bao nhiêu ghê tởm danh từ con vịt này. Nhớ lại tình cảnh ba năm trước chính mình bị sử dụng như một con vịt, hôm nay lại có thể bị người ta gọi là con vịt?
“… Con vịt của ông chủ”. Lâm Tử Hàn thấy anh phát hỏa, vội bổ sung nói: “Nghĩa là ông chủ của khách sạn, dù sao cũng là kẻ có tiền, hiểu chứ?”
Gần gũi đến toàn bộ là mùi vị của anh, mùi vị khiến cho lòng cô say mê, khi cô chuẩn bị đắm chìm vào nụ hôn của anh, Lãnh Phong đột nhiên buông cô ra, nhìn cô thở gấp không ngớt, sắc mặt đỏ bừng, cười tà một tiếng nói: “Đây là kiểu Trung Quốc, có muốn thử lại kiểu khác không?”
“Không cần!” Lâm Tử Hàn hét lên một tiếng lùi hai bước, trời ạ! Còn kiểu khác! Cô vỗ vỗ khuôn mặt đang nóng lên, xấu hổ thầm nghĩ tìm một cái hang để tiến vào.
“Phong ca, chúng ta có thể đi”. Giọng nói A Nghị vang lên, Lâm Tử Hàn sửng sốt, khi quay đầu lại thì một người đàn ông lạnh lùng đang ngồi ôm Tiểu Thư Tuyết, đem mặt của nó ôm vào trong lòng, chỉ chiếc xe tải nhỏ bên cạnh, tất cả đều đầy những đồ chơi nhỏ của Tiểu Thư Tuyết.
Lại quan sát bốn phía một chút, tất cả chủ quầy hàng đều kêu khổ thấu trời, chúa ơi! Người đàn ông lạnh lùng này không phải đem toàn bộ các quầy hàng càn quét một lần chứ?
Để tránh hình ảnh không thích hợp với nhi đồng, A Nghị không thể làm gì khác hơn là ôm Tiểu Thư Tuyết vào trong lòng, Tiểu Thư Tuyết không nghe theo, cái đầu nhỏ bé đang vùng ra khỏi ngực của anh ta, chỉ vào chiếc xe tải nhỏ hưng phấn nói: “Mẹ, mẹ xem, chú Nghị lấy tất cả cho con”.
Lâm Tử Hàn sững sờ đáng giá một xe đầy những hàng mỹ nghệ nhỏ nhắn, lắp bắp nói: “Đây… sao nhiều, con muốn dọn sạch hết đống này sao?”
“Người ta sẽ thôi”. Tiểu Thư Tuyết lẩm bẩm nói, Lâm Tử Hàn bất đắc dĩ gật đầu: “Quên đi, con vui vẻ là được rồi”. Ánh mắt lạc hướng tới A Nghị thì ha ha cười nói: “Chú Nghị, a… Không đúng, anh Nghị có khỏe không, anh nhất định gọi là Lãnh Nghị đúng không, anh trai của Lãnh Phong? Hay em trai…?” Đều là người lạnh lùng như thế, chắc là như vậy thôi.
“Cậu ta không phải anh trai của tôi, cũng không phải em trai của tôi, cô gọi cậu ta A Nghị là được”. Lãnh Phong trầm giọng nói, gọi cậu ta là anh Nghị thân mật như thế? Cũng không thấy cô gọi anh là anh Phong nha.
“À, A Nghị!” Lâm Tử Hàn cười hi hi nói lớn, người phía sau chỉ trầm tĩnh gật đầu một cái, thực sự là máy móc, cười một cái cũng sẽ không biến thành ngu ngốc, Lâm Tử Hàn thầm nghĩ trong lòng.
Khi xe tải nhỏ đi vào trong sân, Vương Văn Khiết đang đứng trên cái thang tre lau rửa bên ngoài kinh hoàng chỉ vào xe tải nhỏ oa oa kêu lên: “Này… Này… Đi nhầm cửa rồi, mau đi ra đi…! Này… Đừng đụng vào tôi…!”
Xe dừng lại ở trong sân, bốn cánh cửa đồng thời được đẩy ra, dũng mãnh tiến ra một nhóm đàn ông cao to uy mãnh, động tác nhanh nhẹn bắt đầu dọn đồ vật ra ngoài.
“Này, các anh đang làm gì?!! Lâm Tử Hàn không có nhà! Các anh muốn giết cô ấy róc xương cô ấy mời hôm khác quay lại! Này!”
Những gã đàn ông đó không để ý đến cô kêu la, với tốc độ nhanh nhất dọn hết mọi thứ trên xe, lại với tốc độ nhanh nhất lên xe, rời đi! Toàn bộ quá trình cũng không đến ba phút đồng hồ.
Vương Văn Khiết liếc mắt nhìn hộp này hộp kia, hổn hển chỉ vào xe đang phóng nhanh đi mắng: “Các anh bị bệnh thần kinh! Các