Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/734 lượt.

t thự này càng giống một tòa thành kiên cố.Tần Vịnh có vẻ sợ sệt ngồi trên sofa bọc da trắng muốt, đôi chân dài bắt chéo một cách tao nhã, hờ hững, dường như nắm chắc thắng lợi trong lòng bàn tay.
Không ai biết lúc này tim hắn đập nhanh cỡ nào, không phải vì sợ mà vì lo lắng cho Lâm Phàm.“Ha ha, anh Tần, lần này mời anh đến đây chỉ vì muốn người của anh rút ra khỏi căn cứ thôi.”Một người đàn ông ngồi quay lưng ra cửa cười giả tạo.“Người của tôi ở đâu ra? Ông nhớ lộn rồi.” Tần Vịnh cũng cười rất thành thật, người không biết còn tưởng mình nhầm lẫn thật.Đáy mắt người đàn ông nọ lộ ra sát ý, miệng vẫn nói năng khách sáo “Có lẽ không phải anh, nhưng cũng hợp tác với anh đúng không? Chúng ta người ngay không nói tiếng lóng, anh chừa đường lui cho con đường hoàng kim đó quá nhiều khiến chúng tôi rất bất mãn.”Tần Vịnh đang chuẩn bị làm theo kịch bản, châm chọc vài câu thật cay lại liếc mắt thấy Lâm Phàm bị Heron dẫn đến đại sảnh.Hắn trừng mắt nhìn Hera, nhíu mày song Hera chỉ tặng lại cho hắn một ánh mắt bình tĩnh đừng nóng.Lâm Phàm vốn đặt toàn bộ sự chú ý lên người Tần Vịnh, bây giờ thấy hắn bình an vô sự, tảng đá trong lòng rớt bịch xuống, lúc này mới nhìn người ngồi quay lưng lại với cô, dáng người này thật sự càng nhìn càng thấy quen.Chỉ thấy người kia thong thả đứng dậy quay người nhìn cô cười sâu xa: “Lâm Phàm.”Lâm Phàm trợn tròn mắt, miệng cũng há ra vì kinh ngạc, ngón tay thanh mảnh run run chỉ vào ông ta, cất giọng chói tai.“Là ông??!!”






“Là ông?! Đội trưởng Khương?!” Lâm Phàm đột nhiên nhớ đến chuyện gián điệp mà Trân Hương nói với mình.
Chẳng lẽ Khương Đào là tên gián điệp trong miệng Trân Hương?!Không sai, người đến chính là đội trưởng đội đặc nhiệm Khương Đào, cũng là một trong những sĩ quan trọng yếu tham gia vụ khủng bố bắt cóc mấy tháng trước.“Lâm Phàm à, cô đúng là, thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại tiến vào.” Khương Đào cười, nụ cười vặn vẹo khiến người ta không rét mà run.Tần Vịnh bỗng dưng đứng dậy đi tới cạnh Lâm Phàm, ôm chầm lấy cô, hùng dũng nhìn thẳng vào Khương Đào “Sao? Đội trưởng Khương tính giết người diệt khẩu?”Khương Đào nghe xong tiếc rẻ nói “Lâm Phàm là một đặc nhiệm giỏi, đáng tiếc hơi ngu, hôm nay lại ngu ngốc bám theo tới đây.
Ha ha, anh Tần, anh không thể trách tôi, anh biết hậu quả nếu tôi thả cô ta về.”“Đội trưởng Khương… ông?” Cái đầu nhỏ bé của Lâm Phàm còn chưa kịp phản ứng rốt cuộc là chuyện gì, trừng mắt nhìn lão ta.
Cho dù lão là nội gián đi nữa thì sao lại tới đây? Vừa rồi gã kia bảo cô, Jack muốn gặp cô, Khương Đào là Jack? Lão và Tần Vịnh, còn Hera nữa, có quan hệ gì?“Được rồi.
Hôm nay để cô chết rõ ràng, miễn cho đến chỗ Diêm Vương còn chưa biết vì sao mình chết.” Khương Đào nói bằng cái giọng bố thí “Tôi biết cô đang nghĩ gì, tôi cũng biết cô bạn thân Trân Hương của cô nhận lệnh bí mật từ cấp trên mới chuyển tới.
Đột nhiên Hera nghĩ ra gì đó, vươn bàn tay ngọc ngà ra trước mặt Tần Vịnh “Anh Tần, hợp tác vui vẻ.”Lông mày Tần Vịnh hơi nhướng lên, móc từ túi áo vest ra một tờ giấy mỏng “Hợp tác vui vẻ.
Có điều cô giết Khương Đào rồi làm sao ăn nói với Vincent?”“Ha ha, không cần lo lắng, tự tôi có cách nói.” Hera cầm lấy tờ giấy, tâm tình hiển nhiên rất tốt.
Còn rốt cuộc Hera nói thế nào đương nhiên chẳng ai biết.Tần Vịnh thấy mọi chuyện đã kết thúc êm đẹp liền dẫn Lâm Phàm đầu óc vẫn mờ mịt như cũ đi về.
Dọc đường Lâm Phàm vẫn mãi nghĩ lại tình cảnh vừa rồi, đội trưởng Khương cứ như vậy mà chết? Thế trung đội sẽ ra sao đây?“Không có chuyện gì muốn hỏi anh à?” Tần Vịnh mở cửa xe ra, dìu cô xuống xe, hỏi.Lâm Phàm nhìn hắn, chần chừ hồi lâu rốt cuộc nét mặt giãn ra “Mặc kệ là nguyên nhân gì, anh cam đoan có thể bình an sống sót chứ?” Yêu cầu của cô rất đơn giản, chỉ cần hắn sống, ở cạnh cô, đủ rồi.“Ừ, anh cam đoan.” Tần Vịnh nhìn cô khẳng định, nhẹ nhàng gật đầu.“Vậy em không hỏi gì hết.” Lâm Phàm nhận được đảm bảo, mỉm cười.Tần Vịnh kinh ngạc nhìn cô, hai người nhìn nhau nửa ngày bỗng dưng mặt hắn sa sầm.“Vậy giờ đến phiên anh hỏi, em vác cái bụng, lại không có bằng lái đi chơi một ngày?”“… Em còn muốn biết chuyện đội trưởng Khương.” Lâm Phàm lập tức sửa miệng, bày ra vẻ mặt nóng lòng muốn biết.“…”~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Con đường hoàng kim, nghe tên là biết, có vàng.
Có điều không phải là vàng thật mà là dầu mỏ còn hiếm hơn vàng.Ở biên giới nước nào đó có một mỏ dầu sản lượng vô cùng phong phú, người sở hữu là Tần Vịnh.Miếng thịt mỡ này đương nhiên mọi người đều nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, ai cũng muốn được chia phần, thế nên tổ chức mafia Oriel lớn nhất đề nghị xây một con đường nối thẳng đến đường ống dẫn dầu của nước S, gọi là con đường hoàng kim.Đó là một công trình khổng lồ, dính líu đến không chỉ đơn giản là mỏ dầu, còn bị cả quân đội các nước chung quanh cùng với các tổ chức khủng bố dòm ngó.Cha đỡ đầu của Oriel chính là Vincent, một gã đàn ông đứng tuổi văn nhã tuấn tú, nổi tiếng nhờ thủ đoạn ác độc, tàn nhẫn.
Đương nhiên Tần Vịnh không bị