Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/660 lượt.
hóc, mặt ông Lâm xanh lè trừng trừng nhìn Lâm Lỗi đứng đực ra đó.Ông Tần bà Tần bị tiếng khóc của bà Lâm thức tỉnh, vội vàng an ủi, tâm tình hết sức phức tạp.
Cuối cùng Lâm Lỗi cũng phản ứng lại, sốt ruột gào lên “Shit! Thằng ôn nào hại ông! Mẹ, mẹ khóc cái gì chứ, trong ảnh không phải con!”Bà Lâm vừa tức vừa sốt ruột, cầm gối ôm trên sofa lên ném vào người hắn quát “Không phải mày! Không phải mày chẳng lẽ tao à?”Ông Lâm nghe xong trầm tư mấy giây, đi tới trước mặt Tần Vịnh lấy ảnh nghiên cứu cẩn thận, lúc Lâm Phàm đang lo lắng bị ông phát hiện ra sơ hở thì, ông Lâm hung hăng đập tấm ảnh vào mặt Lâm Lỗi “Thằng khốn kiếp này!” Nói xong ngồi phịch xuống sofa cố gắng dằn cơn tức của mình.Tất cả mọi người đều hoảng hồn, bà Lâm khống chế tâm tình mình xong nhặt ảnh lên, nhìn nhìn, lại bắt đầu khóc la “Còn nói không phải mày! Cái sẹo trên vai này mày giải thích sao đây?”“Sẹo?!” Không sai, vì quá kinh ngạc mà thốt lên từ này, là Lâm Phàm.
Thốt lên rồi cô xấu hổ nhìn Tần Vịnh, chỉ thấy hắn bày cái mặt vô tội đau đớn ra, biết là hắn diễn nhập vai rồi.Bà Lâm không biết suy nghĩ trong đầu Lâm Phàm, vừa khóc vừa giải thích “Hồi nó còn nhỏ, giành lộn cầu trượt với Tần Vịnh, kết quả bị Tần Vịnh đẩy xuống cầu trượt nên mới có cái này.”Nhà họ Tần lại một phen xấu hổ, Lâm Lỗi không tin cầm ảnh lên định tìm hiểu thử.Quả nhiên trên hình là hắn, đầu vai cũng có một vết sẹo giống hệt cái của hắn, hơn nữa trong hình hắn mặc quần lót chữ T, mặt mày sướng khoái nằm sấp trên bàn, đằng sau có một gã cầm nến và roi.“Tên họ Thái?!!” Lâm Lỗi la thất thanh.“Quả thật có người này! Cút về nhà cho tao!!” Ông Lâm đứng bật dậy xông tới chỗ hắn, túm cổ áo hắn lôi ra ngoài, tư thế mạnh mẽ, một chút cũng không giống người đã gần sáu mươi.Bà Lâm nghẹn ngào cầm giỏ xách lên, được bà Tần dìu ra cửa.Cả phòng khách nhất thời trống trơn, yên tĩnh không ít.
Ông Tần nhìn cửa chính mấy phút, quay đầu nói với Tần Vịnh “Mày đã làm ba rồi, lần sau đùa giỡn có chừng mực thôi!”Lâm Phàm căng thẳng lại chột dạ không thôi, cúi đầu lo chồng sẽ bị mắng, lại thấy Tần Vịnh hùng hồn “Con đang giúp nó đấy chứ.”“Có cái kiểu giúp như mày sao? Người biết chuyện thì biết tình cảm hai đứa mày tốt, không biết còn tưởng tụi bay có thù với nhau!” Ông Tần bực bội, thật tình ông không hiểu nổi tình bạn kỳ cục của hai đứa này nữa.
Nếu nói không tốt, lúc đầu Tần Vịnh còn bỏ lại Lâm Phàm và con mới chào đời đích thân tới Brazil.
Nhưng nếu thân thiết, lại có cái kiểu chỉnh chết con người ta thế à?“Ba… sao ba biết?” Lâm Phàm không nhịn được hỏi nhỏ.Ông Tần hừ khẽ “Hồi đó lúc tao chỉnh ba Lâm Lỗi, hai đứa bay còn chưa đẻ ra đâu!” Nói xong ưỡn ngực vểnh tai, khí thế hùng dũng đi tới xe nôi trẻ con, nháy mắt đổi sang vẻ mặt hiền từ chọc hai đứa cháu.Vợ chồng nhỏ hai người đứng giữa phòng khách, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.Buổi tối, Tần Vịnh thừa dịp Lí Phương vào phòng ngủ tắm cho bọn trẻ phụ Lâm Phàm, xoay quanh cô cường điệu lại biểu hiện nhanh trí ngày hôm nay của hắn, đòi khen thưởng.Lâm Phàm lại lo lắng, Lâm Lỗi sẽ có kết cục gì đây…
Nghe nói, sau khi Lâm Lỗi bị tóm về, nhà họ Lâm xảy ra một trận chiến vô cùng ác liệt hung hiểm.
Hai tháng sau hắn thu dọn hành lý nộp đơn từ chức cho Tần Vịnh, đặt chân lên đất New Zealand.
Trước khi đi hắn tuyên bố, nếu không thể cưới được Dương Thông trở về, hắn tuyệt đối không về nước! Biểu lộ quyết tâm chưa từng có từ trước đến nay, không phải nhất thời.Ai ngờ, một lần đi là bốn năm.Trước khi hắn đi một ngày là hôn lễ của Tần Vịnh.
Trong đám cưới, hắn say mèm, mặc lễ phục nhảy xuống biển, may mà bị một đám phù rể chặn lại.Quay lại với hôm tổ chức đám cưới của Tần Vịnh và Lâm Phàm.Trước lễ cưới một ngày, Lưu Mai và Trân Hương đến nơi, cùng Lâm Phàm ở lại khách sạn trong thành phố, chờ ngày hôm sau Tần Vịnh đến đón dâu.Nguyên một đêm, ba cô bạn thân nằm trên giường lải nhải liên miên, bắt đầu cảm khái.
Lưu Mai gối đầu lên bụng Trân Hương, chọc ghẹo “Lúc đầu chúng ta cùng vào quân ngũ một đợt, cậu ít nói nhất, lại không để ý tới ai.
Phàm tử đừng để ý cậu ấy, kể tớ nghe hai người yêu nhau thế nào đi?”Trân Hương cười hì hì chụp lấy cái gối “Tớ biết tớ biết, nghe nói Lâm Phàm nhìn trúng họ Tần, chạy tới làm bảo vệ cho người ta, thừa dịp xơi tái người ta luôn, há há há.”Lâm Phàm thẹn quá hóa giận, kéo cái chăn chụp lên người Trân Hương, hai người vật lộn “Nói gì thế hả?!”Đêm khuya, sao từ từ điểm xuyết nhấp nháy trên bầu trời tối đen.
Cùng thời điểm này, Tần Vịnh nằm trên giường lớn nhà mình cũng trằn trọc khó ngủ.Ngoài cửa vang lên tiếng gõ thăm dò, Tần Vịnh nghĩ nghĩ, nói nhỏ “Vào đi.”Lâm Lỗi mặc áo ngủ thậm thà thậm thụt chui vào, móc hai tấm vé máy bay ra quăng lên giường “Sao, cứ thế đặt chân xuống mồ á? Tao có hai vé đi New Zealand này, bây giờ tao với mày chạy trước, sáng sớm mai lên máy bay!”Tần Vịnh thò hai ngón tay thon dài ra kẹp lấy vé, một tay khác vén chăn lên, thong dong xuống giường đi tới trước mặt Lâm Lỗi “Lấy hai tấm vé khứ hồi này đ