Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Dạ Lan
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1109 lượt.
ng đâu đâu, mỗi khi nhớ tới cuộc điện thoại sáng nay của Nghiêm Hạo thì mỉm cười thẹn thùng. Cô cũng không biết vì sao mình lại không kìm được vui vẻ ở trong lòng. Dù sao cô cũng gần 28 tuổi rồi, nhưng cảm xúc này thật xa lạ với cô. Nó cứ khiến cô nhớ tới gương mặt của Nghiêm Hạo, nhớ tới sự dịu dàng đêm qua của anh, từng cử chỉ yêu thương của anh. Cô cũng không ngờ mình có thể nhớ rõ ràng đến như vậy.
Nhìn thấy chiếc xe Lambronghin màu đen đậu ở đó gây đến sự chú ý của mọi người, cô chợt mỉm cười ngọt ngào. Bước chân cũng nhanh hơn, đi về phía đó.
Nghiêm Hạo ngồi trong xe nhìn cô vợ nhỏ thanh thuần đầy nét xuân xanh rực rỡ của mình đang đến gần. Trong một đám người đông đúc, anh vẫn có thể vừa nhìn đã nhận ra được cô.
Cô hôm nay mặc một chiếc váy trắng ngang đầu gối, bên ngoài khoác lên chiếc áo len màu tím nhạt. Tóc thì được cô thắt bím, rồi quấn khéo léo
cố định trên đỉnh đầu, lộ hẳn chiếc cổ thon của cô. Chân mang giày bệch, đơn giản nhưng luôn khiến người ta phải ngoái đầu lại nhìn.
Nhìn cô vội vả cúi mặt xuống bước nhanh về phía anh, ánh mắt của anh không khỏi ôn nhu khóa chặt bóng dáng nhỏ bé của cô. Anh mở cửa xe ra đón cô, hít thật sâu vào hương thơm dễ chịu của cô, khiến cho anh không kìm được phải ôm cô vợ nhỏ vào lòng.
Bàn tay nóng rực ôm chặt cô, môi vội
vả tìm xuống đôi môi mọng của cô, kích tình mà hôn lên nó. Cảm nhận được sự mềm mại ngọt ngào của cô, lòng anh không khỏi nóng lên, càng thêm cuồng nhiệt hôn cô. Cho đến khi người trong lòng mềm nhũn thì mới hài lòng buông ra, bàn tay lại cách lớp áo mà vuốt ve bộ ngực sữa của cô.
Tống Nguyệt Linh thở hồng hộc, gương mặt đỏ bừng. Cảm nhận bàn tay của anh đang càn rỡ thì xấu hổ: "Háo sắc." Cô nhỏ giọng oán thầm.
"Anh chỉ háo sắc với em thôi chịu không, hả?" Anh xấu xa trêu cô.
Tống Nguyệt Linh phụng phịu không để ý đến anh, nhưng trong lòng lại ngọt
ngào, môi cũng cong lên.
"Đừng dỗi nữa, đó là lỗi của em !." Nghiêm Hạo tỉnh bơ , cô kinh ngạc không hiểu: "Tại em chưa cho anh ăn no." Nhìn gương mặt ngơ ngác của cô, anh kề sát vào bên tai cô, mờ ám, nói.
Tống Nguyệt Linh hiểu ra, mặt đỏ như tôm luộc, tay đánh lên ngực của anh như một đứa trẻ bốc đồng: "Xấu xa, đáng ghét, chỉ biết trêu em."
Nghiêm Hạo vui vẻ cười vang, ôm cô vào lòng mặc cho cô đánh mình. Nhìn hai người cứ như cặp tình nhân yêu nhau đang đùa giỡn, không khí ngọt ngào ấm áp.
Trong chiếc Ferrari màu đỏ, ánh mắt của Mã Lệ không cam lòng cùng phẫn nộ nhìn chằm chằm về hướng chiếc
Lambronghin màu đen đang rời đi. Cô vì muốn xác nhận lời nói của Nghiêm Hạo nên đã đi theo hắn đến đây. Nhìn anh đón cô gái đó, mặc dù không nhìn thấy nét mặt của anh, nhưng nhìn vẻ hạnh phúc của cô gái kia như muốn chọc mù mắt của cô.
Mã Lệ cắn môi đôi, ánh mắt lướt qua một tia điên cuồng.
Cuộc sống của Tống Nguyệt Linh và Nghiêm Hạo dạo gần đây ngọt như mật. Buổi sáng anh sẽ chở cô đến trường, còn anh thì đến công ty. Buổi chiều hai người trở về nhà sẽ cùng nhau ăn tối. Anh vào thư phòng còn cô sẽ ôn bài, trước khi đi ngủ, Nghiêm Hạo sẽ một phen hung hăng muốn cô.
Tống Nguyệt Linh không hiểu vì sao dạo gần đây anh ham muốn cô nhiều như thế, bao nhiêu cũng không đủ, cho đến khi cô cầu xin mới thôi. Mặc dù cô rất mệt mỏi nhưng khi nhìn anh yêu thích cô như vậy cũng khiến trong lòng cô có chút vui vẻ.
"Đinh Yến Tử?" Giọng nói kinh ngạc có chút quen thuộc vang lên ở sau lưng khiến Tống Nguyệt Linh xoay đầu lại nhìn.
"Tô Cầm." Cô vui mừng reo lên.
"Yến Tử, thật là cậu rồi. Ôi, mình mừng quá, cứ tưởng nhận lầm người chứ. Cậu về thành phố A bao giờ, sao không ghé thăm mình và dì?" Tô Cầm hưng phấn không giấu được vui mừng, hỏi liên tục.
Tống Nguyệt Linh cười lắc đầu, cô bé này a, lúc nào cũng thế, vẫn vội vàng bộp chộp như xưa.
"Tô Cầm, thật ra hơn một năm nay mình vẫn ở thành phố A." Tống Nguyệt Linh ngập ngừng nói.
"Cậu vẫn luôn ở thành phố A? Vậy tại sao không về tìm mình, cậu hiện tại sống ở đâu?" Tô Cầm ngạc nhiên tuôn ra một tràn thắc mắc, còn có chút trách móc cô.
"Được rồi, tìm một chỗ nào ngồi đi, mình sẽ kể cho cậu nghe." Tống Nguyệt
Linh cũng không muốn giấu giếm Tô Cầm nữa, dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi. Bảo bảo giờ sống rất tốt, cô và Nghiêm Hạo cũng vậy.
Trong quán cafe, Tống Nguyệt Linh từ từ đem mọi chuyện kể cho Tô Cầm nghe, từ chuyện một lần ngoài ý muốn đến chuyện khi cô có thai và cuộc sống sau này rồi tới hiện tại.
Tô Cầm há hốc miệng, cô thật bị sốc a, không ngờ Yến Tử còn nhỏ như vậy mà phải trải qua những chuyện như thế, tình tiết chỉ có ở trong tiểu thuyết mà thôi, nghĩ đến đây không khỏi khiến Tô Cầm mơ mộng.
Tống Nguyệt Linh nhìn gương mặt sùng bái của Tô Cầm có chút bất đắc dĩ mỉm cười.
"Nè nè. Vậy cậu và ba của đứa trẻ đang sống chung với nhau à, hai người đang yêu nhau sao?" Tô Cầm hai mắt lấp lánh tò mò hỏi.
"Mình cũng không biết nữa, nhưng dạo này anh ấy rất tốt với mình." Tống
Nguyệt Linh có chút xấu hổ nói.
"Đinh Yến Tử, không phải cậu đã yêu anh ta rồi đó chứ?" Tô Cầm nhìn gương mặt hạnh