Tác giả: Dạ Lan
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341111
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1111 lượt.
br>" Thật ra , em cũng không muốn ép anh phải ly hôn với cô ấy , dù sao chỉ cần anh yêu em là đủ , Nhưng em sợ con chúng ta ra đời là đứa bé không thừa nhận làm em có chút không đành lòng . Hạo , lúc trước em đả lầm lở
bỏ con của chúng ta , bây giờ ông trời đả cho em cơ hội chuộc tội , em muốn bù đắp cho nó thật tốt , anh không trách em chứ Hạo "
Nghiêm Hạo kinh ngạc nge lời cô ta nói . khó tin hỏi
" Em đả có thai ?"
" Vâng , mặc dù hơi sớm , nhưng tháng này của em chưa tới , anh nhớ lúc gặp lại hôm đó đều không phòng ngừa "
Lưu Uyển Nhược thẹn thùng vuốt nhẹ bụng mình , mặt cuối xuống trong mắt
lướt qua tia sáng lạnh ." Hừ , dù có hay không , cô cũng bắt Nghiêm Hạo ly hôn với con nhỏ đó "
Nghiêm Hạo sửng sờ trong lòng không biết tư vị gì , một chút vui vẻ cũng không có , nhưng nhìn vẻ mặt vui vẻ mong đợi của Lưu uyển Nhược hắn không đành lòng gặn ra nụ cười gượng gạo chung vui với cô .
" Hạo ! anh cũng không nở cho bảo bảo của mình mang danh con riêng phải không ? " Lưu uyển Nhược thấy vẻ mặt hắn dịu xuống thì làm nủng nói
Nghiêm Hạo mắt ôn nhu bất đắt dỉ gật đầu , đúng hắn yêu cô , đứa con của cô và hắn không thể là con riêng được .
" Bộp\'\'
" Ai \'"
Ngoài cửa chợt vang lên tiếng động , hai người cùng nhìn ra cữa , Nghiêm Hạo lạnh giọng hỏi
Tống Nguyệt Linh mặt tái nhợt run rẩy bước vào , nhìn thẳng Nghiêm Hạo trong mắt cô nổi bi thương chua xót khiến người ta thương tiếc , thê lương tuyệt vọng như muốn nhấn chìm cô gái nhỏ này .
Nghiêm Hạo nhìn Tống Nguyệt Linh bước ánh mắt có chút chột dạ , không dám nhìn thẳng vào cô .
Lưu Uyển Nhược đánh giá người trước mặt , một cô gái thanh tú động lòng người , dù gương mặt có gầy hốc hác nhưng vẩn không làm cho cô ấy chật vật , khí chất thanh tao trầm tỉnh thật không nghỉ đây là một cô bé mồ côi nghèo khổ , làm cho cô ta nổi lên đố kị . nở nụ cười thân thiện nhất lên tiếng
" Cô là ... vợ trước của Hạo , xin chào tôi là Lưu uyển Nhược , " cô ta giơ tay ra
Tống Nguyệt Linh lạnh lùng liếc cô ta , tay cũng không bắt chỉ nhàn nhạt nói
" Xin lổi tôi không quen cô , và tôi chưa ly hôn với Nghiêm Hạo nên từ vợ trước cô xem ra không được thích hợp lắm "
nụ cười Lưu uyển Nhược cứng lại có chút ủy khuất nhìn về Nghiêm Hạo
" Cô đi đâu mới về ?" Nghiêm Hạo mặt lạnh liếc cô
" Mấy hôm nay em ở cùng với Tô Cầm , dù gì về đây cũng không có ai " nghe giọng cô có chút cô đơn . Nghiêm Hạo khó chịu nhìn cô
Dạo này cô rất gầy hốc hác , người không còn bao nhiêu thịt , hôm nay cô mặc chiếc váy màu rêu càng nổi bật nước da trắng xanh của cô càng thêm nhợt nhạt . trong lòng chợt dâng lên thương tiếc nên ánh mắt cũng dịu xuống
Lưu uyển Nhược nhìn ra biến hóa của Nghiêm Hạo cả người căng thẳng , lo lắng cô ta bổng bước lên nắm tay của Tống Nguyệt Linh nước mắt rớt xuống nhỏ giọng cầu xin
" Tôi biết cô ở ngoài đả nghe hết , xin cô hảy tha lổi cho tôi , tất cả là lổi của tôi . Nghiêm Hạo vì yêu tôi nên mới muốn ly hôn với cô , tôi cũng không muốn anh ấy làm như vậy , nhưng cô đả làm mẹ cũng nên hiểu cho cảm giác của tôi , Hạo và tôi rất mong đợi đứa bé này , xin cô hảy tác thành cho một nhà ba người chúng tôi ."
Nói xong cô ta muốn quỳ xuống van xin Tống Nguyệt Linh nhưng Nghiêm Hạo nhanh tay đở dậy đôi mắt tức giận nhìn Tống nguyệt Linh
Tống Nguyệt Linh vẩn đứng im đó mắt lạnh nhìn Lưu uyển Nhược và Nghiêm Hạo , lòng ngực lại nhói đau , cơn đau như muốn phá tan lồng ngực mà đi ra . Đúng là trớ trêu thay kẻ thứ ba thì lại van xin cô tác thành cho cô ta , muốn cho con cô ta có một danh phận , vậy còn cô và con cô thì thế nào ? Nghiêm Hạo yêu cô ta nên cô ta mới
có can đảm đứng đây mà van xin cô ,Tống nguyệt Linh ngước đôi mắt trong suốt nhìn Nghiêm Hạo cô muốn nhìn rỏ con người trước mặt này còn một chút tình cảm nào dành cho cô không ! Nhưng cô thất vọng vì ánh mắt của anh ta ngoại trừ tức giận thì là lạnh lùng . Cô cười khổ
Nghiêm Hạo nhìn nét mặt bình tỉnh của Tống nguyệt Linh còn Uyển Nhược đang đau lòng thì tức giận càng đậm , cô ta dựa cái gì mà muốn Uyển Nhược cầu xin cô ta .vị trí Nghiêm phu nhân vốn không phải của cô ta , dựa vào điều gì mà cô ta kêu ngạo
" Nói đi rốt cuộc cô có chịu kí tên ly hôn không? " giọng hắn âm trầm
Lưu uyển Nhược trong lòng mừng rở đắc ý nhìn về Tống Nguyệt Linh
Lời của hắn vô tình lại đâm thêm vào miệng vết thương hở của cô , máu chảy đầm đìa
thân thể run rẩy , cô cắn chặt môi mình , gương mặt tái nhợt nhìn về Nghiêm Hạo
nở nụ cười buồn bả
" Hạo , anh thật muốn ly hôn với em sao ?" cô tự hỏi
" đúng vậy " hắn dứt khoát
" Sau này em với anh sẽ là người xa lạ sao ?"
" Đúng "
" ai có yêu em , anh cũng không lo lắng ? "
" Đó là chuyện của cô "
" Và cả khi em không còn yêu anh thì anh cũng không quan tâm "
" Tùy cô " giọng Nghiêm Hạo cứng ngắc
Tống Nguyệt Linh nở nụ cười tuyệt vọng nước mắt rớt xuống bờ môi run rẩy ,nức nở nói
" Hạo , anh biết không ? hôm nay em về đây muốn gặp anh để cho hai ta một cơ hội ,
em vẩn hy vọng cho dù lúc