Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/595 lượt.
nhỏ giọng nói:" Có đi hay không? không đi cô sẽ chết?"
" Chết thì chết, cũng có gì hay đâu." Trương Đình Đình biết có người tới cứu, bất chấp tất cả, dù sao không đi là không đi, cũng không trốn mà đứng lên,nhất định thẳng tắp đứng ở đó.
Thấy vẻ mặt bất chấp tất cả của Trương Đình Đình, Hà Phong quyết tâm, giơ súng lên.
Ngay tại lúc ngàn cân treo sợi tóc, trước một giây khi Hà Phong chuẩn bị nổ súng. Nháy mắt, có một viên đạn xuyên qua cổ tay Hà Phong, Hà Phong bị đạn bắn trúng kêu lên, súng rơi xuống đất.
Trương Đình Đình thừa cơ thoát ra khỏi Hà Phong vài bước, lúc này Thượng quan Sở và Nhạc Nhạc đã đến gần Hà Phong, thấy Hà Phong không có cầm súng phản kích, ngay lập tức dùng súng nhắm vào đầu hắn.
Hà Phong bỗng nhiên phát điên nở nụ cười." Ha ha ha ........... Tao thua, tao Hà Phong cũng có lúc thua, ha ha ha ........"
Thuộc hạ của Thượng Quan sở rất nhanh không chế Hà Phong, lúc này mọi người mới thờ phào nhẹ nhõm.
Diệp Thanh Linh rất nhanh chạy đến bên cạnh Trương Đình Đình, Thượng Quan Sở tháo dây thừng trói Trương Đình Đình ra. Lúc này Nhạc Nhạc là người đầu tiên đến gần người đàn ông đã nổ súng cứu Trương Đình Đinh kia, rất tò mò đánh giá người đàn ông này.
Diệp Thanh Linh nhìn Trương đình đình, ánh mắt đỏ hoe, ôm lấy cô nói:" Thật xin lỗi, đều do mình làm liên lụy tới bạn, thật xin lỗi Đình Đình."
" Thanh Linh đừng như vậy, mình không sao." Trương Đình Đình liền tới ôm lấy Diệp Thanh Linh, an ủi Diệp Thanh Linh. Cô biết mấy ngày cô bị bắt cóc, Thanh Linh cũng không có dễ chịu gì, nhìn hai con mắt gấu trúc của Thanh Linh thì biết.
Phòng hờ sinh sản
Mắt Diệp Thanh Linh đỏ đỏ nhìn Trương Đình Đình, sau đó ôm lấy cô nói:" thật xin lỗi, đều do mình liên lụy đến bạn, thật xin lỗi bạn Đình Đình."
" Thanh Linh đừng như vậy, mình không sao." Trương Đình Đình ôm lấy Diệp Thanh Linh, an ủi Diệp Thanh Linh. Cô biết mấy ngày cô bị bắt, Thanh Linh cũng không dễ chịu gì, nhìn thấy đôi mắt của gấu trúc của Thanh Linh cũng biết mấy ngày nay cô cũng chưa ngủ.
Mắt Trương Đình Đình ửng đỏ, nhìn Diệp Thanh Linh, nước mắt không khống chế được rơi xuống. Thấy Trương Đình Đình đột nhiên rơi lệ, Diệp Thanh Linh cũng không nhịn được rơi nước mắt, nếu không phải do cô, Đình Đình cũng không phải chịu khổ như vậy.
Hai người an ủi nhau, lau nước mắt cho nhau. Thượng Quan Sở nhìn thấy mà lòng đau xót, phân lượng của mình ở trong lòng Thanh Linh khi nào mới có thể quan trọng như thế chứ?
Nhạc Nhạc cứ thế nhìn Diệp Thanh Linh và Trương Đình Đình, sau đó cười cười tới gần, nói:" Đến đây, để ba chị em chúng ta ôm nhau một chút."
Trương Đình Đình cười đáp:" Vâng, lần này ít nhiều gì cũng do anh đã ra tay cứu giúp, nhưng mà anh bắn súng thật chuẩn xác nha, chẳng lẽ anh đã học qua sao?" Trương Đình Đình khéo léo hỏi, muốn làm rõ nghi ngờ của mọi người.
Thượng Quan Sở dìu Diệp Thanh Linh đi chầm chậm ở phía sau, mỗi bước đi đều rất thận trọng, sợ Diệp Thanh Linh bị ngã. Hai người cũng rất chăm chú nghe Đường Tử và Trương Đình Đình nói chuyện.
" Xem ra chúng ta thật có duyên." Đường Tử vẻ mặt tươi cười nhìn Trương đình Đình nói:" Tôi có nhập ngũ vài năm,kỹ thuật thi đấu bắn súng ở trong quân đội còn rất được khen ấy chứ?”
Đường Tử tươi cười thật mê người, làm cho Trương Đình Đinh không khỏi sửng sốt một chút, sau đó lấy lại tinh thần cười nói:" Thì ra là vậy, Không biết bạn của anh là ai vậy? Tất cả mọi người đều ở thành phố A, không chừng có quen biết."
Đường Tử cũng không để ý Trương Đình Đình có ý muốn đào sâu để hỏi, tươi cười hơn nói :" Triệu Tử Khiên."
" Triệu Tử Khiên?" Trương Đình Đình không thể tin được trừng lớn mắt.
" Làm sao vậy? Là người quen sao?" Đường Tử nhìn biểu tình của Trương Đình Đình hỏi, vẻ mặt cũng biểu lộ sự khó tin.
" Triệu Tử Khiên là bạn cùng đại học với em." Trương Đình Đình nói.
" Chuyện này cũng thật là quá trùng hợp, lần này trời xui đất khiến cwsudd'>ơcj bạn cùng chung đại học của Tử Khiên.”
Nhạc Nhạc và Tô Phi đi đằng sau, cũng nghe Trương Đình Đình và Đường Tử Khiên nói chuyện, Nhạc Nhạc cười nhỏ giọng nói với Tô Phi:" Đình Đình và Đường Tử mới gặp mà giống như là đã quen từ lâu, anh không để ý sao?"
Tô Phi không nghĩ tới Nhạc Nhạc lại hỏi hắn như vậy, giật mình, nói:" Người để ý chính là anh thì có?"
" Đúng rồi, là tôi để ý, là tôi để ý chị em tốt của tôi." Nhạc Nhạc trừng mắt nhìn Tô Phi, trong lòng nói thầm, giả vờ, anh cứ giả vờ đi! Để coi một ngày náo đó Đình Đình chạy theo ngưởi khác, xem anh có khóc không!.
Trương Đình Đình và Đường Tử vừa đi vừa nói chuyện, hai người một bộ dáng lâu ngày gặp lại. Diệp Thanh Linh tươi cười nhìn thấy, đi ra khỏi rừng quay lại nói với Đường Tử:" Nếu anh không ngại, thì có thể ngồi cùng xe với Đình Đình !"
" Không ngại, không ngại. Có xe đi là tốt rồi." Đường Tử vẻ mặt tươi cười nói, nhìn thấy anh ta cười ngay cả Diệp Thanh Linh cũng thấy âm áp trong lòng.
Nhạc Nhạc lại mặt dày đi chung xe với Diệp Thanh Linh và Thượng Quan