Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/564 lượt.
không đợi Tiền Nguyên trả lời Thượng Quan Sở, thản nhiên nói: "Đúng là rất phiền toái." Kỳ thật chăm sóc Mễ Lam Nhi là trách nhiệm của cô, nhưng cô không muốn nhìn thấy Tiền Nguyên vì chuyện khác, tại thời điểm nguy hiểm như vậy cũng không ở bên cạnh Mễ Lam Nhi.
Tiền Nguyên hơi ngạc nhiên, cười khổ nói: "Tôi cũng rất muốn chăm sóc Lam Nhi, mỗi ngày ở bên cạnh cô ấy." Nhưng bây giờ anh ta làm không được.
Diệp Thanh Linh chỉ nhìn anh ta, không nói lời nào.
Tiền Nguyên lấy cái đĩa đưa cho Diệp Thanh Linh, nói: " Bên trong cái này là những lời nói tôi muốn nói cho Mễ Lam Nhi, tiểu thư Diệp giúp tôi nói với Mễ Lam Nhi, được không?" Tiền Nguyên bộ dáng thực thành khẩn.
Diệp Thanh Linh nhìn đĩa trong tay Tiền Nguyên, nhíu mày, nói: "Tự anh đưa cho cô ấy."
Tiền Nguyên không nghĩ tới một yêu cầu nho nhỏ như vậy cũng bị cự tuyệt, anh ta thấy lành lạnh. Sắc mặt có chút lạnh, có chút xấu hổ, nhìn về phía Thượng Quan Sở, "Thiếu gia Sở, anh có thể hay không..."
Anh ta nói còn chưa nói xong, Thượng Quan Sở liền trực tiếp cự tuyệt, "Muốn nói gì, cậu giáp mặt với Mễ Lam Nhi mà nói." Có một số việc nên giáp mặt nói rõ ràng, bằng không có chút hiểu lầm, cả đời cũng giải thích không rõ.
Tiền Nguyên không biết nên làm như thế nào, lúc này Nhạc Nhạc nhận cái đĩa trong tay Tiền Nguyên cười nói: "Để tôi giúp cậu đi!"
Tiền Nguyên vui vẻ, không ngờ Nhạc Nhạc lại giúp anh, vội vàng nói: "Cám ơn."
Diệp Thanh Linh đến bên Nhạc Nhạc, vươn tay, nói: "Đưa tôi."
Nhạc Nhạc ngoan ngoãn đưa cái đĩa cho Diệp Thanh Linh, vẻ mặt không hiểu nhìn cô chằm chằm.
Diệp Thanh Linh nhanh tay lấy cái đĩa, rồi ném xuống đất, nói: "Có những chuyện phải giáp mặt với cô ấy, cũng biết cô ấy nằm một chỗ, bây giờ phải ở bên cạnh cô ấy."
"Nhưng... Tôi..." Tiền Nguyên do dự, anh không biết phải nói với bọn họ thế nào, cha mẹ anh sẽ không để anh rời đi.
Diệp Thanh Linh thấy anh ta do dự, sắc mặt lạnh vài phần, xoay người sang nói với Thượng Quan Sở: "Chúng ta đi."
"Thanh Linh, cô đến không phải muốn dẫn Tiền Nguyên rời đi sao?" Nhạc Nhạc thấy thế liền kêu lên.
Thượng Quan Sở kéo tay Diệp Thanh Linh, nhìn Tiền Nguyên nói: "Tiền Nguyên, anh muốn rời đi bây giờ cùng chúng tôi đi, nếu không muốn rời đi, về sau anh cũng đừng đến Thành phố A quấy rầy cuộc sống yên bình của Mễ Lam Nhi."
Tiền Nguyên nghe xong, cúi đầu trầm tư hai giây, nói: "Tôi và mọi người đến Thành phố A."
Anh ta vừa mới nói xong, ngoài cửa chợt nghe thanh âm của người đàn ông vang lên, "Cậu muốn đi đâu?"
Người đàn ông bộ dáng rất uy nghiêm, đứng ngay ở cửa, khí thế cường đại làm cho người ta không khỏi muốn chạy trốn. Nhưng nơi này đều là những người lỏi đời, không ai muốn chạy trốn, ngược lại đều có vẻ mặt muốn xem kịch vui.
"Thị trưởng Tiền, đã lâu không gặp." Mở miệng là Chu Ngao.
Thị trưởng Tiền sửng sốt, nhìn Chu Ngao, cười nói: "Thì ra viện trưởng Chu cũng ở đây." Nói xong Chu Ngao gật đầu cười, nói tiếp: "Nghe nói thiếu gia Sở cũng đến đây?" Thị trưởng Tiền cũng không có gặp qua Thượng Quan Sở, chẳng qua ở thành phố C, buôn bán ở chợ đen mặc dù không có người của Thượng Quan Sở, nhưng Dịch Thiếu Kiệt bất động sản Dịch thị lại làm mưa làm gió ở thành phố C, hơn phân nửa địa bàn thành phố C đều của xây dựng bất động sản Dịch thị, Dịch thị kinh doanh bất động sản nên ảnh hưởng trực tiếp toàn bộ kinh tế ở thành phố C. Bởi vậy nghe nói Thượng Quan Sở đến thành phố C, thị trưởng Tiền đương nhiên sẽ không chậm trễ, phải biết rằng chọc giận Thượng Quan Sở, khiến Dịch thị rút khỏi thành phố C, thành phố C sẽ có nguy cơ khó khăn về tài chính, kế hoạch của thành phố C ít nhiều sẽ tan thành bọt nước.
"Ừm!" Thượng Quan Sở nâng cằm, khẽ hừ một tiếng, xem như nghe được câu hỏi của thị trưởng Tiền.
Thị trưởng Tiền nhìn Thượng Quan Sở nói: "Thiếu gia Sở, chúng ta đến phòng khách nói chuyện."
"Được." Thượng Quan Sở vẻ mặt khách khí cười, đối với thị trưởng Tiền, vẫn muốn nể tình. Hơn nữa anh còn muốn nói chuyện với Tiền Nguyên vấn đề của Mễ Lam Nhi.
Mọi người dời bước đến phòng khách, mỗi người tìm vị trí ngồi xuống.
Ngay từ đầu, thị trưởng Tiền liền cùng Thượng Quan Sở nói chuyện có chút liên quan đến việc thành phố C mở rộng phát triển, hy vọng Thượng Quan Sở có thể đầu tư. Thượng Quan Sở cùng bàn chuyện, cười nói: "Tôi sẽ thương lượng với Thiếu Kiệt xem sao."
Nghe xong những lời này của Thượng Quan Sở, thị trưởng Tiền liền vui vẻ, không nghĩ đến lại thuận lợi như thế.
Thượng Quan Sở cười nói: "Đối với chuyện của Tiền Nguyên cùng Mễ Lam Nhi, không biết thị trưởng Tiền thấy thế nào?"
"Việc này..." Thị trưởng Tiền do dự, sợ nói sai Thượng Quan Sở sẽ đổi ý không hợp tác, liền cười nói: "Không biết Mễ Lam Nhi cùng thiếu gia Sở có quan hệ gì."
"Quan trọng như Dịch Thiếu Kiệt." Thượng Quan Sở nói.
Tiền thị trưởng vốn dĩ muốn nói ông vẫn sẽ không đồng ý Mễ Lam Nhi cùng con trai mình kết giao, nhưng nghe Thượng Quan Sở nói như vậy, ông biết ông không thể ăn ngay nói thật, thuận tiện nói: "Thì ra là thế." Vừa nghĩ vừa nói: "Kỳ th