Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/543 lượt.

bộ dáng vẫn còn buồn ngủ của Diệp Thanh Linh, anh không nỡ đánh thức cô, đành tự mình đứng dậy xuống lầu gặp hai bà.
"Bà Kim bà Dịch, sớm quá!" Thượng Quan Sở lười biếng ngã mình ở sô pha.
"Không còn sớm, mặt trời đã chiếu đến mông." Bà Kim cười ha ha nói.
Thượng Quan Sở không khỏi xem thường, đây là tháng bảy, buổi sáng sáu giờ mặt trời đã mọc rồi. Mà bây giờ chỉ mới bảy giờ, chẳng lẽ không sớm sao? "Hai bà nội, hai bà đến có việc gì sao?" Hai bà cụ này nếu như không có gì thì sẽ không đến đây.
"Không có việc gì, nghe nói Linh Linh mang thai, ta đến xem sao." Bà Dịch cười nói.
"À." Thượng Quan Sở đã hiểu rõ, thì ra là muốn nhìn đứa bé, con anh vẫn còn chưa sinh ra hai bà cụ có quá nóng vội hay không, bây giờ cái gì cũng không nhìn thấy không phải sao?
"Linh Linh đâu?" Bà Dịch hỏi.
"Cô ấy còn ngủ." Thượng Quan Sở nói.
"Còn ngủ?" Bà Kim tình ý sâu xa nhìn Thượng Quan Sở, nói: "Là Tiểu Bồ Đào ép buộc Linh Linh đến hỏng rồi?"
Thật là không thể tin nha, Thượng Quan Sở thật sự bội phục bà Kim, nhưng không thể nào ở trước mặt hai cụ thừa nhận chuyện này, liền cười nói: "Làm gì có, phụ nữ có thai rất hay ngủ nhiều."
Tuy Thượng Quan Sở giải thích như vậy nhưng hai cụ rõ ràng không tin. Bà Dịch nói: "Phụ nữ có thai đúng là ngủ hơi nhiều chút, nhưng chẳng qua trong ba tháng đầu còn phải kiêng kị chuyện phòng the."
Thượng Quan Sở trên mặt vẫn tươi cười như trước, đối với sự dạy bảo của hai cụ đương nhiên mắt điếc tai ngơ.
Bà Kim cũng cười nói: "Tiểu Bồ Đào cũng không thể nhất thời tham hoan mà hại đứa nhỏ."
Thượng Quan Sở vẫn nghe lỗ tai này, đi qua lỗ tai kia và bay mất. Còn không thì gật đầu, nhưng một câu cũng không lọt vào. Qua một hồi lâu, đợi cho hai cụ nói xong việc phải chú ý đến phụ nữ có thai, anh mới mở miệng, "Hai bà sẽ không chỉ vì chuyện này mà đến đây chứ!"
"Hắc hắc..." Hai bà cụ cười thiếu tự nhiên, bà Dịch mở miệng trước nói: "Ta còn muốn nói về chuyện của Hiểu Huyên."
"Vâng." Thượng Quan Sở gật đầu, vẻ mặt chăm chú lắng nghe.
"Con bé Hiểu Huyên này cũng là nhất thời hồ đồ, bây giờ con bé đã biết sai rồi, Tiểu Bồ Đào hãy tha thứ cho con bé đi!" Bà Kim nói.
Bà Dịch cũng nói: "Kỳ thật ta đã sớm hoài nghi con bé đó là giả ngu, một năm trước con bé đã bị ta vạch trần. Nhưng con bé xin ta đừng nói, sợ làm Thiếu Kiệt đau lòng." Trong lúc đó hai bà có cảm tình với con bé ấy nên mắt nhắm mắt mở, chỉ cần đừng làm lớn chuyện, hai bà cũng sẽ không hỏi đến.
Thượng Quan Sở trên mặt tươi cười không thay đổi, vẻ mặt nhàn nhã nhìn ti vi, thản nhiên nói: "Là Hiểu Huyên mời hai bà đến nói hộ?"
"Không phải, không phải." Hai bà vừa nghe, nôn nóng xua tay phủ định.
Hai người vội vã phủ định, làm cho người ta càng hoài nghi. Thượng Quan Sở biết là Dịch Hiểu Huyên nhờ hai cụ đến nói hộ, nói: "Không có gì là tha thứ hay không tha thứ, chỉ cần cô ta đừng nữa xuất hiện ở trong này nữa, đừng xuất hiện ở trước mặt Thanh Linh, như vậy đã tốt lắm rồi."
Bà Dịch khó xử nói: "Nhưng làm như vậy không phải là làm khó Hiểu Huyên sao?" Con bé này cho dù mắt đã hết hy vọng, cho dù không chiếm được, thì nhìn cũng sẽ cảm thấy mỹ mãn. Hiểu Huyên nói như vậy, bằng không bà cũng không đồng ý đến nói giúp, mong Tiểu Bồ Đào tha thứ Hiểu Huyên.
"Nếu đã không thật thà, làm sao nói khiêm tốn?" Thượng Quan Sở vẻ mặt ý cười nói. Ở trước mặt hai cụ, vẻ mặt anh hiền lành tươi cười.
"Ai... Quên đi." Bà Dịch thở dài, nói: "Đó là chuyện của người trẻ các con, các con tự mình giải quyết đi!" Đây không phải là vấn đề riêng ở Tiểu Bồ Đào mà còn ở Hiểu Huyên.
Thượng Quan Sở cười nói: "Kỳ thật bà nội không cần thở dài, con không phải kiếm chuyện với Hiểu Huyên, chẳng qua là muốn cô ta đừng đến nhà họ Diệp là được." Thấy bà cụ thở dài, Thượng Quan Sở có chút không đành lòng.
Thượng Quan Sở có thể làm như vậy đã là nhượng bộ lắm rồi, bà Dịch nghe xong nở nụ cười, nói: "Vẫn là Tiểu Bồ Đào lúc nhỏ."
Bà Kim bỗng nhiên thở dài nói: "Đúng a, nhớ Tiểu Bồ Đào lúc còn nhỏ biết bao, giờ cũng đã kết hôn sinh con, còn tiểu hầu tử nhà tôi không biết ngày tháng năm nào mới chịu kết hôn."
"Là nha, Thiếu Kiệt nhà tôi cũng thiệt là, không biết mặt nào có vấn đề? Hai năm qua không thấy nó hẹn hò cùng phụ nữ nào." Bà Dịch cũng thở dài.
Lúc này Nhạc Nhạc bỗng nhiên từ trên lầu đi xuống, cười xen mồm nói: "Hai cụ, có muốn con thay các người giới thiệu cháu dâu không?"
Hai bà nội xoay người sang nhìn Nhạc Nhạc, liếc mắt một cái liền nhận ra là bạn bè tốt của Diệp Thanh Linh - Nhạc Nhạc, liền cười nói: "Nhạc Nhạc cũng trưởng thành, cũng đến lúc tìm một phụ nữ rồi."
Nhạc Nhạc cười trả lời: "Duyên phận không tới, không còn cách nào."
Bà Kim rất cảm động đối với lời nói Nhạc Nhạc, nói: "Đúng a, duyên phận Thiếu Kiệt cùng Thành Vũ cũng chưa tới, chúng ta muốn cũng không được nha!"
"Đúng thế." Bà Dịch cười gật đầu.
Thấy Nhạc Nhạc tán gẫu cùng hai bà cụ, Thượng Quan Sở mượn cơ hội thoát đi, nói là đi WC, “một đi không trở lại” phòng khách. Hai bà cụ thấy Thượng Quan Sở nói đi WC biết ngay là