Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/495 lượt.

nhưng một giờ trôi qua, một chút tin tức cũng không có.
Tô Phi Ngô Vân phái người điều tra xe cộ ra vào trấn nhỏ này, nhưng một chút thu hoạch cũng không có.
Thượng Quan Sở thừ người, ánh mắt hồng hồng, không nói lời nào cũng không khóc.
Thượng Quan Sở phân phó anh em bang Sở bắt đầu tìm kiếm, cả Thành phố A cao thấp ồn ào huyên náo, hai giới thương chính cũng không được yên lòng. Ngày Diệp Thanh Linh biến mất, đến cảnh sát cũng đi theo tìm Diệp Thanh Linh đầy đường. Nhưng Diệp Thanh Linh giống như bốc hơi khỏi nhân gian, sống không thấy người, chết không thấy xác. Diệp Thanh Linh cứ như vậy biến mất ở trấn nhỏ kia.
Lúc Diệp Thanh Linh tỉnh lại, đã là ngày hôm sau.
Diệp Thanh Linh mở mắt ra, nâng tay xoa xoa huyệt thái dương thoáng đau. Ánh mặt trời chiếu vào phòng, khiến cô không mở mắt ra được. Chỉ thấy một cái người đàn ông tắm trong ánh mặt trời từ bên cửa sổ đi đến bên giường cô, "Tỉnh?" Người đàn ông trên mặt nở nụ cười thản nhiên, khiến cho người ta cảm thấy giống như một trận gió xuân.
Diệp Thanh Linh giương mắt nhìn người đàn ông trước mắt, người này bộ dạng thật sự tuấn mỹ, không giống Tiền Nguyên lãnh khốc, cũng không yêu nghiệt giống như Thượng Quan Sở, lại càng không kiều mỵ giống như Nhạc Nhạc. Đó là một người đàn ông như ánh mặt trời, làn da trắng gần như trong suốt, ánh mắt trong sáng không hề vẫn đục, thân người cao ít nhất 1m85, nhìn qua xinh đẹp nhưng không yêu mị, lại càng không thiếu khí chất đàn ông, hắn tươi cười lại làm cho người ta có tâm tình cảm giác vui sướng.
Diệp Thanh Linh thản nhiên nhìn người đàn ông, ngữ khí bình thản hỏi: "Là anh bắt tôi đến?"
"Đúng." Người đàn ông vẫn vẻ mặt tươi cười, đánh giá Diệp Thanh Linh.
Nhận được đáp án như vậy, Diệp Thanh Linh vẫn vẻ mặt đạm mạc, gió thoảng mây trôi nói: "Bao nhiêu tiền?"
Người đàn ông bị hỏi cực kỳ ngạc nhiên khó hiểu, một lâu sau mới phản ứng lại ý tứ của cô. Tận lực trả lại một tràng cười sáng sảng, nói: "Thu tiền." Cô nhất định là xem hắn như bọn cướp sát thủ linh tinh gì đó đi!
Diệp Thanh Linh nhăn lại đôi mi thanh tú, ngữ khí bình thản như nước, "Anh là muốn mạng tôi, hay là tính mạng đứa nhỏ?" Cô nói xong, nhẹ tay vuốt ve bụng.
Nam tử chưa bao giờ gặp qua có người có thể nói đến cái chết nhẹ nhàng như vậy, tò mò nhìn chằm chằm Diệp mặt Thanh Linh, nói: "Tôi không giết phụ nữ cùng trẻ em."
Diệp Thanh Linh nhíu mày, nói: "Không giết? Anh chẳng lẽ muốn không công nuôi mẹ con chúng tôi?"
Nghe giọng điệu của cô, giống như hắn không có việc gì mà kiếm chuyện, người đàn ông không khỏi nhăn mi, nói: "Nếu tôi nói đúng thì sao?"
Diệp Thanh Linh nghe xong, giãn mày cười nói: "Cám ơn!"
Người đàn ông nhìn nụ cười của cô, không khỏi ngẩn người, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần nói: "Cám ơn tôi cái gì?"
Diệp Thanh Linh không đáp hỏi lại, "Anh thiếu tiền sao?"
Đối với vấn đề của cô, người đàn ông rất tăng thêm cho cô vài cái xem thường, hắn đã nói bắt cô, hắn không thu tiền, thì vì sao mà thiếu tiền chứ? Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, nhưng hắn lại cười trả lời vấn đề của cô, "Tôi không thiếu tiền."
Diệp Thanh Linh gật gật đầu, thản nhiên lại nói: "Anh thiếu phụ nữ?"
"Ách..." Người đàn ông lăng lăng nhìn cô, lập tức cười nói: "Tôi không thích phụ nữ nói nhiều." Hắn cho tới bây giờ sẽ không nghĩ sẽ tìm một người phụ nữ đi vào cuộc sống của hắn, so với nói hắn không thích, không bằng nói hắn chán ghét cảm giác có phụ nữ nói không ngừng bên cạnh suốt ngày.
"A! Thì ra như vậy." Diệp Thanh Linh vẻ mặt hiểu rõ, nói: "Anh thích đàn ông?"
"Không phải." Này suy luận từ đâu ra vậy, hắn là không thích phụ nữ nói nhiều, nhưng cũng không đến mức đồng tính luyến ái a! Cũng không biết người phụ nữ này suy nghĩ bậy bạ cái gì.
Hắn không biết rốt cuộc cô muốn nói gì? Nhìn khuôn mặt thanh tú của cô, nói: "Tôi bắt cô tới đây toàn hoàn là vì một người, tôi sẽ không giết cô, nhưng cô cũng không thể rời khỏi nơi này. Đây là hứa hẹn tôi đối với người bạn kia."
Diệp Thanh Linh xem như hiểu rõ mục đích của người đàn ông này, nói: "Bạn anh là muốn tôi mất tích?"
"Có thể nói như vậy." Kỳ thật bạn hắn là muốn cô chết, nhưng hắn không giết nữ nhân, lại càng không giết phụ nữ có thai, bởi vậy cô có thể sống sót rất tốt.
Diệp Thanh Linh nhìn nhìn bên ngoài, thản nhiên hỏi: "Đây là nơi nào?"
"Thị trấn B." Người đàn ông cười trả lời.
Diệp Thanh Linh biết cô hỏi lại, hắn cũng không nói vị trí cụ thể cho, liền không hỏi nữa. Chỉ là nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ nói: "Tôi có thể đi ra ngoài đi một chút sao?"
"Có thể." Người đàn ông vẫn vẻ mặt tươi cười, nụ cười kia khiến trong lòng Diệp Thanh Linh nhất thời cảm thấy thư sướng.
Diệp Thanh Linh đứng dậy ra ngoài, nhìn nhìn địa hình, thì ra nơi này là một cái khe suối, bốn phía đều là nói, với bộ dáng phụng phệ của cô bây giờ, nếu không có người giúp cô, căn bản không có khả năng đi ra ngoài. Hơn nữa con đường duy nhất rời núi đều có người trông giữ.
Người đàn ông vẫn đi theo sau Diệp Thanh Linh, nhìn cô đi dạo một vòng, nói: "Cô đừ