Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/480 lượt.
Diệp Thanh Linh thầm nghĩ, Lãnh Thần không phải là tên biến thái mắc bệnh luyến mẫu đó chứ.
Bệnh viện chờ sinh
Thượng Quan Sở ở thành phố B 10 ngày, người phái ra ngoài điều tra không có một chút tin tức. Bởi vị sợ bọn bắt cóc làm hại Thanh Linh, anh chỉ có thể trở lại thành phố A.
Lúc gần đi, Mễ Lam Nhi đột nhiên nhớ đến cái gì, vẻ mặt mừng rỡ nói: “Thiếu gia Sở, chúng ta không cần trở lại thành phố A, ở lại tìm tiểu thư Diệp đi!”
Thượng Quan Sở biết Mễ Lam Nhi không phải là người kích động, cau mày nhìn cô, hỏi: “Vì sao?”
Mễ Lam Nhi cười nói: “Lúc trước chúng ta suy nghĩ nhiều, cứ nghĩ người bắt tiểu thư Diệp sẽ làm hại cô ấy mới không dám tìm kiếm bốn phía ở thành phố B, thật ra chúng ta suy nghĩ quá nhiêu, mọi người nghĩ lại xem! Nếu người bắt tiểu thư Diệp thật sự sẽ giết con tin, vì sao lại để tiểu thư Diệp viết thư báo bình an cho chúng ta?” Mễ Lam Nhi nói đến đây tươi cười càng đậm, nói: “Điều này chứng minh, bọn cướp kia không muốn lấy mạng tiểu thư Diệp, hoặc có thể để cô mất tích thôi.”
Thượng Quan Sở cúi đầu nhìn bản đồ thật lâu, nói: “Người bắt Thanh Linh không lưu lại một chút manh mối, tôi nghĩ hắn sẽ không giấu ở thành thị.”
“Chẳng lẽ ở nông thôn?” Nhạc Nhạc nghe xong khuôn mặt yêu mị nhăn nhó, cái này phiền a, tìm một người ở nông thôn so với thành thị càng khó.
Đúng lúc này, Trương Đình Đình gọi điện thoại đến, nói: “Thượng Quan Sở, Thanh Linh lại gửi thư đến này.”
“Trong đó viết gì?” Thượng Quan Sở mừng rỡ hỏi.
“Tôi đã gửi nội dung bức thư vào hòm thư của anh, anh đi xem đi!” Trương Đình Đình đánh toàn bộ nội dung bức thư vào máy tính gửi cho Thượng quan Sở, hy vọng anh có thể tìm ra chút manh mối từ bức thư.
“Được.” Thượng Quan Sở nói xong liền tắt điện thoại.
Nhạc Nhạc thấy Thượng Quan Sở tắt điện thoại, nói: “Bức thư lần này của Thanh Linh sẽ không lại chí có vài chữ chứ!” Bình thường Thanh Linh nói chuyện đều là lời ít ý nhiều, lần này anh nhận ra đến viết thư cũng thế, anh thật sự không biết nói gì. Thượng Quan Sở mở máy tính bàn lên, nói: “Trương Đình Đình gửi nội dung bức thư vào hòm thư.”
Nghe xong, Nhạc Nhạc cùng Mễ Lam Nhi khẩn trương nhìn Thượng Quan Sở mở máy tính, nhìn thấy nội dung, vẻ mặt mọi người đều mừng rỡ. Tiền Nguyên luôn thờ ơ lạnh nhạt cũng không nhịn được tò mò tiêu sái đi qua nhìn thư. Vừa nhìn vào biểu tình trên mặt hắn cuối cùng cũng đổi, lạnh lùng nói: “Không nghĩ đến tiểu thư Diệp cũng viết được bức thư dài như vậy.”
Mọi người còn chưa có cảm thám, Tiên Nguyên đã nói ra suy nghĩ trong lòng bọn họ, mọi người đều ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tiền Nguyên một cái, tiếp tục xem nội dung bức thư.
Lần này Diệp Thanh Linh viết rất nhiều, còn ở trong thư viết ba tháng không gặp rất nhớ mọi người. Hơn nữa còn chúc mỗi người bình an.
Đọc xong thư, Thượng Quan Sở cùng Hòa Nhạc Nhạc nhìn nhau cười, trăm miệng một lời nói: “Thanh Linh ở trong núi.”
Chu Ngao nghe xong, thở dài: “Tiểu thư Diệp thật thông minh.” Nói xong nhìn Thượng Quan Sở Hòa Nhạc Nhạc lại nói: “Các người cũng rất thông minh.”
Mễ Lam Nhi nghe xong, hé ra khuôn mặt tươi cười như hoa, nói: “Vậy tốt lắm, chúng ta sẽ dễ dàng tìm tiểu thư Diệp hơn.” Chỉ cần tập trung vào mỗi ngọn núi, hẳn là rất nhanh bọn họ sẽ tìm được tiểu thư Diệp.
Mọi người nghe xong, đều cười gật đầu.
Nhưng sự việc lại không đơn giản như bọn họ nghĩ. Bọn họ tìm trên các ngọn núi lớn ở thành phố B khoảng 2 tháng vẫn không có chút tin tức. Thậm chí có vài ngọn núi lớn, bọn họ không có biện pháp tìm kiếm trực tiếp, còn dụng đến máy bay trực thăng.
Hôm nay Mễ Lam Nhi lại không công quay về, vẻ mặt nhụt chí nói: “Rốt cuộc tiểu thư Diệp ở đâu a? Hay là chúng ta tìm nhầm chỗ.” Cô bắt đầu hoài nghi, cũng lâu lắm rồi, tính toán sắp đến ngày sinh theo dự tính của tiểu thư Diệp. Nếu như không phải bọn họ tìm nhầm chỗ, vì sao bọn họ tìm trên các ngọn núi ở thành phố B lâu như vậy vẫn không có tin tức chứ?
Nhạc Nhạc cũng vẻ mặt nhụt chí nói: “Yêu nghiệt, có phải chúng ta giải thích sai ý tứ của Thanh Linh không?”
“Không đâu.” Thượng Quan Sở thản nhiên trả lời, nhìn nhìn cuốn lịch trên bàn, nghĩ qua vào ngày nữa là đến ngày sinh dự tính của Thanh Linh, trong lòng cực kỳ lo lăng.
Thật lâu sau, Thượng Quan Sở đột nhiên nói với Tô Phi: “Tô Phi, cậu đi tra các bệnh viện một chút.” Thanh Linh sắp sinh, nếu như cô ở trong núi thì sinh như thế nào? Bọn bắt cóc kia không giết Thanh Linh, vậy nhất định sẽ không để cô sinh nở nguy hiểm, nhất định sẽ đến bệnh viện. Đây là vấn đề duy nhất hắn có thể dự đoán được trong lúc này.
Nhạc Nhạc và Mễ Lam Nhi vừa nghĩ đã hiểu được dụng ý của Thượng Quan Sở, cũng không hỏi nhiều, chỉ nói, “Tôi cũng phái người đi thăm dò điều tra từng bệnh viện.”
Thung lũng Diệp Thanh Linh ở thật ra cách thành phố B không xa, chỉ mất thời gian 1 giờ xe, thung lũng kia ở biên giới giữa thành phố B với 1 thành phố khác, ngọn núi rất lớn, trên núi lúc nào cũng có sương mù bao phủ, căn bản không nhìn rõ cái gì. Lại nói ngọn núi