Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/454 lượt.

đứng nhìn một lúc lâu, rồi ngồi xuống bên cạnh Diệp Thanh Linh.
“Anh muốn làm gì?"
Diệp Thanh Linh thật sự muốn mở đầu óc Thượng Quan Sở ra xem những suy nghĩ linh tinh chứa bên trong đó.
"Ngủ." Hắn nói xong liền nằm xuống ngủ bên cạnh cô.
Diệp Thanh Linh nhìn Thượng Quan Sở, không nói tiếng nào, đứng dậy đi đến giường ngủ. Thượng Quan Sở thấy thế, cũng đi đến giường nằm xuống.
“Rốt cuộc anh muốn cái gì?"Diệp Thanh Linh ấm ức hỏi.
“Sô pha cứng lắm ngủ không được." Thượng Quan Sở cười trả lời.
Cô chẳng phải đã kêu hắn ngủ trên giường sao? Nhìn Thượng Quan Sở một lúc, cuối cùng thở dài thật sâu, đi đến sô pha lấy chăn đưa cho Thượng Quan Sở, “Vậy cùng ngủ trên giường đi!” Nói xong rồi lấy chăn quấn quanh thân mình kín không một khe hở, nhắm mắt lại.
Thượng Quan Sở lẳng lặng nhìn Diệp Thanh Linh, bất đắc dĩ thở dài nói:"Đưa giúp anh một cái chăn." Hai tay hắn đều bị băng bó như cái bánh chưng, không cách nào cử động được.
Diệp Thanh Linh ngồi lên, đưa Thượng Quan Sở cái chăn, nói:"Mau ngủ đi!"
"Được" Thượng Quan Sở cười gật đầu như một đưa bé ôn thuần đáng yêu.






Trời vừa tờ mờ sáng.
"Sở ca ca, mở cửa đi, Sở ca ca." Giọng nói nhẹ nhàng, uyển chuyển của Dịch Hiểu Huyên bay đến vào phòng Diệp Thanh Linh.
Diệp Thanh Linh vẫn còn mơ màng mắt nhắm mắt mở, thản nhiên nói: "Tìm anh kìa, có ra xem hay không?"
"Cho cô ta vào đi." Thượng Quan Sở nhìn Diệp Thanh Linh, hy vọng có thể nhìn thấy điều hắn muốn trên mặt cô. Nhưng lại thất vọng, Diệp Thanh Linh không có biểu cảm gì, chỉ là lười biếng đứng lên, rời giường ra mở cửa.
Cửa vừa mở ra, Dịch Hiểu Huyên liền nhanh chóng tiến vào, đi về phía Thượng Quan Sở.
Diệp Thanh Linh miễn cưỡng cử động thân mình, lười biếng nói: "Hiểu Huyên, giúp Sở ca ca của cô rửa mặt chải đầu một chút đi!" Giọng nói tuy không lớn, lại đủ để cho người trong phòng nghe được.
"Được chứ!" Dịch Hiểu Huyên nghe xong, thật vui vẻ đi đến trước mặt Thượng Quan Sở, "Sở ca ca, em giúp anh rửa mặt chải đầu nha!"
Thượng Quan Sở cũng không thèm liếc nhìn Dịch Hiểu Huyên, chỉ quay sang nhìn Diệp Thanh Linh đang nghiêng người ngủ, rầu rĩ lặp lại, "Thanh Linh, giúp anh rửa mặt chải đầu một chút."
Diệp Thanh Linh không chỉ nằm yên, mà còn không thèm nói một câu.
Dịch Hiểu Huyên tò mò nhìn Diệp Thanh Linh đang ngủ, tươi cười nói với Thượng Quan Sở: "Sở ca ca, để em giúp anh đi, em sẽ làm tốt mà."
Thượng Quan Sở lạnh lùng nhìn Dịch Hiểu Huyên đang muốn tiến lên dìu hắn, nói: "Dịch Thiếu Kiệt, hãy quản cho tốt em gái của mình."
Dịch Thiếu Kiệt đang đuổi theo em gái, vừa lên lầu chợt nghe thấy giọng nói lạnh lẽo đáng sợ của Thượng Quan Sở, không khỏi chợt thấy lạnh sau lưng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Bước chân càng thêm hỗn loạn nhanh chóng chạy vào phòng của Thượng Quan Sở.
"Em gái à, em lại làm gì thế? Nói em đừng đến quấy rầy anh Sở nghỉ ngơi, sao em lại không chịu nghe? Đi, cùng anh trở về." Ai! Cô em gái ngốc nghếch này của hắn, sao vừa thấy mĩ nam lại trở nên cứng đầu, khó bảo thế chứ?
Dịch Hiểu Huyên không chịu nghe theo, chu môi, hờn giận nói: "Em không về đâu, về nhà không có gì chơi vui cả."
Dịch Thiếu Kiệt vạch đen đầy đầu, em gái ngoan của tôi ơi, Thượng Quan Sở không phải là món đồ chơi cho em đùa giỡn. Thấy em gái mình quyết tâm ở lại như vậy, hắn đành bất đắc dĩ nói: "Chúng ta trở về tìm Thành Vũ chơi đi, chơi với hắn vui hơn so với Thượng Quan Sở."
"Thật sao? Thành Vũ ca đồng ý làm bạn trai em sao?" Gương mặt của Dịch Hiểu Huyên sau một khắc lại bừng sáng.
Dịch Thiếu Kiệt nhìn em gái đơn thuần, đáng yêu của mình, khóc không ra nước mắt, lớn tiếng nói: "Đương nhiên là thật." Ai! Ai bảo em gái hắn bị biến ngốc sau cơn bệnh năm đó đâu.
"Được rồi, chúng ta trở về thôi." Nói xong, hai anh em dắt tay nhau cùng rời đi.
Dịch Hiểu Huyên là em gái duy nhất của Dịch Thiếu Kiệt, năm nay đã hai mươi mốt tuổi, nhưng sau cơn bệnh kia liền biến ngốc. Mọi người đều nói cô giống như giả vờ ngớ ngẩn, nhưng cô lại đặc biệt thích mĩ nam, hễ thấy mĩ nam liền không ngừng theo đuổi họ. Trong đó, Kim Thành Vũ cùng Thượng Quan Sở là mĩ nam cô yêu thích nhất, chỉ cần nghe tới hai người, sẽ lập tức xuất hiện ở trước mặt bọn họ. Cứ mỗi lần như vậy Thượng Quan Sở đều kêu Dịch Thiếu Kiệt quản cho tốt cô em gái ngốc của hắn. Diệp Thanh Linh cũng đã sớm biết em gái Dịch Thiếu Kiệt có chút si ngốc, bởi vậy cô mới không để ý đến bọn họ mà ngủ.
Sau khi anh em nhà họ Dịch rời đi, Thượng Quan Sở và Diệp Thanh Linh cũng không còn buồn ngủ. Diệp Thanh Linh liền giúp Thượng Quan Sở rửa mặt, chải đầu.
"Anh muốn đi WC." Thượng Quan Sở nhìn Diệp Thanh Linh vừa rửa mặt chải đầu cho mình xong, nói.
"Anh không tự mình đi được sao?" Việc này cũng muốn cô làm à? Cô cũng không phải là bảo mẫu, hơn nữa muốn cô giúp hắn cởi quần dài, vậy cô từ đâu cởi xuống đây?
Thượng Quan Sở nâng tay, "Em nói xem, tay tôi thế này. Có thể tự đi sao?"
Không có cách nào khác, Diệp Thanh Linh đành phả