Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/589 lượt.

không hỏi?" Nhạc Nhạc càng không hiểu nổi hành vi của cô.
Thượng Quan Sở liếc nhìn Nhạc Nhạc một cái, nói: "Hỏi cậu sẽ nói sao?"
Nhạc Nhạc cúi đầu tự hỏi vài giây, ngẩng đầu nói: "Chỉ cần Thanh Linh hỏi, tôi sẽ nói."
"Cậu đừng kéo Thanh Linh vào coi chừng tôi mang cậu cho chó ăn." Luôn miệng Thanh Linh, Thượng Quan Sở không hừn giận trừng mắt nhìn Nhạc Nhạc một cái, mục đích của tên ẻo lả này càng ngày càng rõ. Muốn cướp phụ nữ của anh trước mặt anh sao? Chuyện này anh nhất định không chịu được.
Thượng Quan Sở tuy nói tâm trạng không hờn giận, nhưng giọng điệu này thì bình thản giống như tán gẫu chuyện nhà.
Nhạc Nhạc không vui không giận, nói: " Nếu tôi chú ý đến Thanh Linh, anh cho rằng anh có thể lấy Thanh Linh sao?"
Anh ta nói không sai, điểm ấy Thượng Quan Sở thừa nhận, năng lực của Nhạc Nhạc, nếu như anh không để ý Thanh Linh bắc buột cô, không có Thượng Quan Sở anh xen vào cuộc sống hằng ngày của Thanh Linh. Chẳng lẽ cảm tình của Nhạc Nhạc đối với Thanh Linh không phải như hắn nghĩ sao, Thượng Quan Sở nghi hoặc nhìn Nhạc Nhạc không thèm nhắc lại.
Một hồi đến biệt thự, chỉ thấy một thân ảnh nhỏ đi ra từ trong phòng, nhìn thấy Thượng Quan Sở liền đi thẳng tới, "Anh Sở, cuối cùng anh cũng về."
Nhìn người này, Thượng Quan Sở nghiêng người tránh đi, thân ảnh nhỏ này lập tức bay vào người phía sau Thượng Quan Sở là Nhạc Nhạc.
Nhạc Nhạc bị người nhào vào lòng, sắc mặt u ám, ngữ khí lạnh như băng, "Tiểu thư, đừng động dục bừa bãi." Không chút khách khí đẩy người trong lòng ra.
Diệp Thanh Linh đối với việc Dịch Hiểu Huyên bỗng nhiên đến, cảm thấy có chút ngoài ý muốn. Nghĩ đến lần trước bị cô ta làm bị thương, liền không tự chủ lui về phía sau hai bước.
Nhìn phản ứng của Diệp Thanh Linh, Thượng Quan Sở bình tĩnh, nói: "Dịch Thiếu Kiệt, quản em gái si tình của cậu tốt chút."
Thượng Quan Sở còn chưa nói xong, Dịch Thiếu Kiệt quả thực xuất hiện ở trước mặt bọn họ, vội vã đỡ em gái bị Nhạc Nhạc đẩy té dưới đất, nói: "Thượng Quan, sao cậu lại đẩy Hiểu Huyên ngã? Chẳng lẽ cậu không biết em ấy còn bệnh sao?"
"Người làm là tôi, đã biết rõ cô ta bị bệnh thì đừng để cô ta động dục bừa bãi." Nhạc Nhạc không khách khí nhìn Dịch Thiếu Kiệt một cái, tên đàn ông này vì em gái mà không biết phân biệt phải trái.
"Thiếu Kiệt vì sao đến thị trấn S?" Thượng Quan Sở tùy ý ngồi xuống ghế ở phòng khách.
"Tôi đến để tìm em gái mình, hôm qua nó lặng lẽ trốn khỏi nhà thì ra là đến đây tìm cậu." Dịch Thiếu Kiệt đối với đứa em gái này thật bất đắc dĩ.
"Khương Thừa đâu?" Thượng Quan Sở lẳng lặng nhìn Dịch Hiểu Huyên hỏi Dịch Thiếu Kiệt.
"Khương Thừa đến thị trấn C tìm bác sĩ trung y châm cứu rồi." Khương Thừa vì Hiểu Huyên làm rất nhiều, nhưng trong lòng Hiểu Huyên lại không có anh ta, nghĩ đến Khương Thừa, Dịch Thiếu Kiệt liền thấy thập phần áy náy.
Diệp Thanh Linh không thấy gì vui, lập tức trở về phòng.
Thấy Thượng Quan Sở không nói gì, Dịch Thiếu Kiệt nói: "Vậy tôi mang Hiểu Huyên đến khách sạn, ngày mai trở về Thành phố A."
"Ừ." Thượng Quan Sở gật đầu, sau đó theo Diệp Thanh Linh trở về phòng.
Biết Thanh Linh đi dạo phố quá mệt mỏi, Thượng Quan Sở gọi người hầu mang bữa ăn lên phòng. Hơn nữa còn dặn người hầu Thanh Linh thích ăn rau.
Nhìn trên bàn là thức ăn mình thích, Diệp Thanh Linh cầm bát liền muốn ăn. Thượng Quan Sở lại ngăn cản động tác của cô, nói: "Đây là bữa tối của hai chúng ta không thể qua loa."
Nhìn anh thay mình rót một ly rượu hồng, Diệp Thanh Linh nói: "Em không uống rượu."
"Một ly, sẽ không say." Hắn chính là biết cô không uống rượu, mới mời cô uống rượu.
Thấy anh hưng trí bừng bừng, cô cự tuyệt cung ngại, liền bưng lên rượu của mình, nói nhỏ: "Mời." Nói xong ngửa đầu một ngụm uống hết.
Anh là lần đầu tiên thấy cô uống rượu, thấy cô một ngụm uống một chén rượu hồng, anh kinh ngạc vài giây nói: " Rượu hồng chỉ dùng để thưởng thức."
"Em biết." Cô gật đầu.
Biết còn uống một ngụm? Thượng Quan Sở đầu đầy hắc tuyến, lại rót rượu cho cô, "Biết cũng chậm chậm nhấm nháp."
Không nghĩ tới dứt lời, cô lại một ngụm uống hết chén rượu hồng kia, tiếp theo cầm lấy bát, thản nhiên nói: "Ăn cơm."
Thượng Quan Sở tưởng như thấy được quái vật, vừa kinh ngạc lại khiếp sợ nhìn mặt cô, nói: "Em đều uống rượu như vậy sao?"
"Phải." Cô lời ít mà ý nhiều.
Hắn xem như hiểu rõ, vẻ mặt hiểu rõ gật đầu, xoay người ra ngoài phân phó người hầu lấy một lọ rượu Mao Đài tốt nhất.
Diệp Thanh Linh mặc kệ anh đang làm cái gì, thầm nghĩ ăn cơm nghỉ ngơi.
Nhìn cô yên lặng mà tao nhã dùng cơm, anh chỉ cười không nói, cũng không động đến chiếc đũa đang ăn. Tiếp theo rót cho cô một ly rượu Mao Đài đặt ở trước mặt cô.
Cô làm như không thấy, vẫn là chăm chú dùng cơm. Mãi đến khi buông bát đũa xuống mới đứng lên rời bàn.
Thượng Quan Sở một phen giữ chặt cô, nói: "Uống với anh một ly."
"Anh có tâm sự?" Cô thản nhiên hỏi.
"Không có." Chẳng lẽ không có tâm sự sẽ không được uống rượu, anh sẽ không thể bởi vì tò mò bộ dáng uống rượu xong của cô?
Cô ngồi


Teya Salat