Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Trẻ Trung

Cô Vợ Nhỏ Trẻ Trung

Tác giả: Cổ Lăng

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341056

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1056 lượt.

ìm được ra người cậu rốt cuộc muốn là ai chứ?"
"Ừ, chính xác, Nhiều Hơn rất trưởng thành." Bối Bối gật đầu một cái."Có lẽ cũng bởi vì mình đối diện với cuộc sống quá ít, cho nên Nhiều Hơn vẫn cho rằng mình rất ngây thơ!"
Lại Nhiều Hơn! Ông Lâm liếc mắt xem thường, ngay sau đó còn nói: "Đúng , đúng,, Biểu hiện cậu quá ngây thơ, anh ta cũng sẽ rất mệt mỏi. Cậu phải biết, đàn ông coi trọng sự nghiệp, bình thường lấy vợ về nhà là hy vọng có thể nhiều trợ thủ, anh ta cũng sẽ không muốn kết hôn với một đứa bé về nhà tốn sức chăm sóc đâu nhé!"
Ừ, có lý. Có khả năng là do biểu hiện cô quá ngây thơ, cho nên Nhiều Hơn mới không chịu cùng cô thành vợ chồng thực. Anh cũng không phải là biến thái, ai nguyện ý cùng trẻ con lên giường chứ!
Nghĩ tới đây, Bối Bối liền nặng nề gật đầu nói: "OK, từ nay mình muốn bắt đầu mở rộng tầm mắt, nâng cao kiến thức, không để Nhiều Hơn cho rằng mình chỉ là cô gái nhỏ ngây thơ còn chưa lớn lên."
Ông Lâm thầm thở dài, đồng thời lại hướng Đới Ngọc Bầy nháy mắt, nhận được chỉ thị Đới Ngọc Bầy lập tức phản ứng.
"Tuần sau lớp bọn tôi muốn đi ăn thịt nướng, mọi người cũng cùng đi chứ!"
Không ai phản ứng. Vì vậy đến phiên Bối Bối và Chu Gia Đình vào sân ngược đãi tiểu bạch cầu. Ông Lâm lại lôi kéo Đới Ngọc Bầy sang một bên líu ríu tuỳ cơ hành động.
Thật ra Ông Lâm cũng không phải có thành kiến gì với Nhiều Hơn, chỉ là những người cùng tuổi nên ở với nhau. Dù là thầy trò yêu nhau, mặc dù tuổi có thể kém rất nhiều, ít nhất cũng có cùng hơi thở. Mà thanh mai trúc mã càng không đáng tin, tình cảm ngây thơ có thể duy trì bao lâu? Sau khi trung học cấp 3 phân chi thì chậm một chút là bướ khỏi xã hội .Tự nhiên mỗi người đều có cuộc sống, tình cảm cũ rích năm xưa sẽ như thế .
Về phần một người trưởng thành hơn các cô 10 tuổi, vừa tràn đầy vị của một thương nhân nhiều tiền sẽ không quá hòa hợp với nữ sinh cấp 3 chứ? Hơn nữa cô cũng không cho là Nhiều Hơn thật sự xuất sắc như lời Bối Bối nói, cô cứ có cảm giác Bối Bối miêu tả quá khoa trương.
Có lẽ Nhiều Hơn thật sự rất cưng chiều Bối Bối, mà bạn từ nhỏ bên cạnh Bối Bối cũng chỉ có Nhiều Hơn cho nên nghĩ là hắn cái gì cũng tốt nhất. Nhưng mà trên thực tế có thể Nhiều Hơn không khác thầy giáo lắm!
Bất luận như thế nào, Ông Lâm quyết định muốn cho Bối Bối mở rộng rãi tầm mắt, tiếp xúc nhiều một cuộc sống bát ngát nhiều mặt, ít nhất cho dù tương lai Bối Bối cuối cùng kết luận như thế nào, cũng sẽ là ở cô ấy buông lòng dạ sau đó quyết định. Khi đó quyết định so với hiện tại có thể tin nhiều hơn chứ?
Mà giờ đây họ chỉ thích hô to tuổi thanh xuân vạn tuế thôi!






Trước lễ mừng năm mới một tuần, Bối Bối đã nghỉ. Văn Hạo mới báo Bối Bối rằng anh sẽ về. Đã lấp một bụng thuốc nổ Bối Bối từ khi nhận được tin liền bắt đầu tìm cách trừng phạt Văn Hạo. Nhưng tất cả tia lửa sau khi nhận được điện thoại của Lộ Uyên Tỉnh liền dập tắt, ngay cả đốm nhỏ cũng không thấy.
"Bối Bối, anh là Lô đại ca."
Bối Bối nắm ống nghe mèo Kit¬ty lười biếng tựa vào đầu giường."Làm sao? Các anh không phải muốn trở về sao, làm gì còn phải gọi điện thoại?" CÔ bỗng chốc ngồi dậy."Này! Anh tốt nhất không phải nói cho em biết lại muốn kéo dài thời gian đó."
"Không phải, không phải, em đừng đoán mò !" Lộ Uyên Tỉnh vội nói."Anh là có chuyện khác mới lén gọi điện thoại cho em, em đừng căng thẳng nha!"
"Có chuyện gì sao? Lén?" Bối Bối lầu bầu."Tại sao muốn lén lén lút lút, có phải là anh có chuyện gì muốn em giúp một tay à?"
"Cho đến khi cậu ta bắt đầu sốt lên thế nhưng lại chỉ chịu mua hai viên thuốc có sẵn để đối phó, chết cũng không chịu đi bác sĩ. Cuối cùng phải đến khi cậu ta ngã bất tỉnh, mới để xe cứu thương đưa đến bệnh viện ."
Sắc mặt Bối Bối lo lắng hoảng sợ nắm chặt mèo Kit¬ty."Anh ấy. . . . . ."
"Mệt nhọc quá độ cộng thêm không đầy đủ dinh dưỡng, còn có chút cảm."
"Vậy. . . . . ." Bối Bối lo lắng đến nói cũng không ra hơi , nước mắt ở trong hốc mắt lăn qua lăn lại.
Lộ Uyên Tỉnh than thở."Thật ra thì khi đó chỉ cần cậu ấy ngoan ngoãn chịu nghe lời của bác sĩ nằm viện một tuần lễ liền hết chuyện nhưng hai ngày sau cậu ta liền vội vã xuất viện đem chuyện còn tồn lại làm xong. Cậu ấy nói đã quá thời gian, em liên tục không nghe điện thoại của cậu ấy, không làm xong nhanh trở về không được. Kết quả. . . . . ."
"Kết quả?" Bối Bối bắt đầu nghẹn ngào, nước mắt hối tiếc lặng lẽ rơi xuống gương mặt.
"Chuyện xong xuôi, nhưng người cậu ấy cũng xong. Mệt nhọc quá độ cộng thêm dinh dưỡng không đầy đủ, còn có. . . . . ." Hắn lại than thở." Cảm đã chuyển thành viêm phổi!"
Bối Bối rốt cuộc không nhịn được bắt đầu nức nở rồi.
"Cậu ấy đã hôn mê chừng mấy ngày, vốn là anh muốn gọi điện thoại thông báo cho em, nhưng em đều không nghe."
"Nguyên. . . . . . Nguyên Đán . . . . . . Em. . . . . . Em đi. . . . . . Đi dã ngoại được. . . . . . Chừng mấy ngày. . . . . ."
"Làm ơn! Lạnh như thế em còn đi cắm trại dã ngoại?"
Bối Bối không đáp, chỉ lo nức nở.
"Sau khi cậ