Tác giả: Cổ Lăng
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341072
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1072 lượt.
vẻ người đàn ông trưởng thành này thật có sức quyến rũ."
Bối Bối liếc xéo họ."Đó? Các ngươi không cảm thấy hắn quá già rồi sao?"
"Già?" Chu Gia Đình cẩn thận nhìn hồi lâu."Đâu? Hắn nhiều lắm là tuổi chú hoặc mới tốt nghiệp mà thôi, sao già được?"
Bối Bối cười đắc ý hơn."Các cậu muốn biết hắn không?"
"Muốn, muốn đến chết rồi !" Ông Lâm nhìn chằm chằm người đàn ông kia."Nhưng các cậu không cảm thấy hắn hình như không thích gần gũi sao? Các câu nhìn chút con mắt của con gái nơi đây cũng mau trợn lồi ra, nhưng không có một người dám đi trước đến gần đấy!"
Chu Gia Đình tự nhiên vừa gật đầu phụ họa.
"Không thành vấn đề, xem mình!" Bối Bối nói xong liền lôi kéo hai người bọn họ thẳng tắp hướng người đàn ông độc thân sải bước đi tới.
"Vậy?" Chu Gia Đình kêu lên."Bối Bối, cậu điên rồi! Cậu nghĩ mình đang làm gì?"
Ông Lâm cũng đi theo gọi: "Không được đâu, Bối Bối, cậu thật dám đến gần hắn?"
Bối Bối trước sau như một cười, lại chỉ chữ không về. Đến tấm trước bàn, Bối Bối mới thả hai người ra, sau đó nắm tay thành quả đấm gõ gõ mặt bàn.
"Này! Nhiều Hơn, mỗi lần đều như vậy, vừa nhìn thấy sách tới liền cái gì đều không quan tâm, anh biết có bao nhiêu con gái muốn ăn anh không?"
"Hả? !" Hai tiếng kêu lên đồng thời vang lên, hai cô bé cũng đều không hẹn mà cùng nghe tiếng ngẩng đầu của người đàn ông, không dám tin thét chói tai."Anh chính là nhiều hơn? !"
Thấy hai vị bạn bè mình cùng ngu ngốc, Bối Bối quả thật mừng rỡ cười không ngậm miệng được .
"Đúng vậy a, Đúng vậy a, anh ấy chính là nhiều hơn!" Bối Bối trả lời đồng thời đem hai người hình như là tạm thời không cách nào nhúc nhích kéo ngồi xuống. Chính cô là ngồi vào bên cạnh Văn Hạo.
"Nhiều hơn, họ chính là bạn bè của em. Ông Lâm và Chu Gia Đình."
Văn Hạo gật đầu."Mọi người khỏe chứ!."
Hai người con gái luôn luôn khôn khéo lanh lợi đột nhiên lập tức biến thành hai con ngốc, ngây ngốc gật đầu theo.
Bối Bối đem hai chén nước chanh chuyển đi qua bên học."Đây, nước chanh của các cậu. Mình cũng giúp các cậu gọi tới rồi, cảm kích mình đi?"
Họ lại ngây ngốc bưng lên nhấp một hớp lại để xuống.
"Hiện tại biết mình không có lừa các cậu đi?" Bối Bối ôm cánh tay Văn Hạo ngây thơ ngẩng đầu nhìn Văn Hạo."Thật ra thì mình miêu tả anh ấy đẹp trai hơn .”
Mắt Văn Hạo dịu dàng nhìn xuống Bối Bối."Em lại nói loạn những gì rồi hả ?"
"Em nào có nói lung tung?" Bối Bối gắt giọng."Anh vốn chính là siêu cấp đẹp trai nha!"
Hai con ngỗng ngây ngô rốt cuộc từ từ phục hồi tinh thần lại rồi, Chu Gia Đình đầu tiên lắp bắp nói: "Khó trách cậu không có hứng thú biết nam sinh khác, có một mình anh ấy cũng đủ làm cho người ta đố kỵ chết rồi!"
"Không sai, không sai!" Ông Lâm đồng ý nói."Bối Bối, hảo hảo nắm chặt anh ấy đó, mất không thể tìm được thứ hai á!"
Bối Bối hả hê ôm chặt cánh tay Văn Hạo hơn."Còn cần được các cậu nhắc nhở sao? Các cậu cho mình là cái gì? Ngu ngốc sao?"
"Là người may mắn, được chưa?" Ông Lâm không chịu nổi nói, đồng thời bưng nước chanh lên uống .
Chu Gia Đình cũng bưng lên theo nhấp một hớp."Nhìn cô lôi kéo nhị ngũ bát vạn , thật đáng đánh đòn!"
Hai tròng mắt đen lúng liếng xinh đẹp vòng vo vòng, khóe miệng đồng thời hiện ra nụ cười quái đản."Thật ra thì lúc mình mười lăm tuổi bọn mình liền kết hôn." Bối Bối nhẹ nhàng nói.
"Phốc! Phốc!" Ông lâm và Chu Gia Đình đem nước ngọt phun được đầy mặt và đầu cổ vào đối phương của mình, họ lại không hề cảm giác vẫn sợ hãi kêu ."Các cậu kết hôn? !"
Bối Bối vừa ngượng ngùng lại hả hê gật gật đầu.
Ông Lâm vuốt ngực. Trời ạ! Trong vòng ba phút liền hù dọa hai lần, trái tim cũng mau dừng hoạt động lại.
Chu Gia Đình há mồm lớn gấp ba, hình như trong nháy mắt biến thành Tiền Tiểu Hào, hô hấp cũng tạm ngừng. Văn Hạo ý tốt đem khăn giấy ướt đưa cho các cô, họ mới lần nữa tỉnh táo lại.
Lau mặt, Ông Lâm oán trách nói: "Thật cơ hội mà! Thế nào không sớm một chút nói nha, hại bọn mình còn thay cậu suy nghĩ nửa ngày, kết quả tất cả đều là tay trắng."
Bối Bối bất đắc dĩ nhún nhún vai."Không có cách nào khác, trường học không cho phép mình nói nha, bọn họ không hy vọng mình dẫn đầu tác dụng phụ. Khiến các bạn học lòng ngứa ngáy cũng muốn đến sớm có quy túc hoặc lên xe trước sau mua vé bổ sung sẽ không tốt."
"Vậy sao bây giờ cậu lại nói cho bọn mình biết?" Chu Gia Đình nói.
Bối Bối cười cười, ngay sau đó chuyển sang Văn Hạo nói: "Nhiều hơn, đã đến lúc rồi, anh đi trước xếp hàng mua phiếu có được hay không? Buổi tối em sợ không mua được phiếu."
"Được, anh mua xong trở về nữa tìm em, em không cần chạy loạn." Văn Hạo dịu dàng nói.
"Biết." Bối Bối lên tiếng, đồng thời đem áo khoác ngoài đưa cho anh."Mặc vào, bên ngoài lạnh lắm đó!"
Ba người, không, tất cả mọi người nhìn bóng lưng cao to rời đi.
"Cậu mau chết a, Bối Bối!" Ông Lâm lẩm bẩm nói.
"Mau chết?" Bối Bối cười khổ."Đây chính là nguyên nhân trước thời gian mình nói cho các cậu biết ."
Ông Lâm xem xét rất kỹ lưỡng Bối Bối bất đắc dĩ cười khổ."Thì sao, có cái gì không đúng sao? Không p