Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Tác giả: --> Hạ Mạt Thu<!--
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/746 lượt.
lạc với anh? Đi nào! Chúng ta đi thôi! Anh sẽ đưa em đi xem nhà mới mẹ anh mua cho.”
“Nhà mới của anh hả? Mẹ… và anh không sống chung hả?” Lệ Tâm Vũ nghi ngờ hỏi.
“Bây giờ thì chưa, vẫn còn phải chuẩn bị một vài thứ.”
“Chuẩn bị?”
“Ừm, anh nghĩ cần phải có thời gian, vì dù sao thân phận của mẹ bây giờ rất nhạy cảm.”
“Em chẳng hiểu gì cả.” Đâu là lần đầu tiên cô nghe anh nói, trong thư anh không hề nói đến chuyện này.
“Mấy tháng nữa em sẽ biết… Anh có quà muốn tặng em.” Tương Vệ cười bí hiểm.
“Tương Vệ?”
“Đi nào! Em chưa từng đi Anh phải không? Anh sẽ đưa em đi chơi, cả tuần này anh được nghỉ. Nếu anh nhớ không nhầm thì trường đại học Đài Loan cũng đang cho sinh viên nghỉ phải không?” Nghe cô hỏi, anh không giải đáp ngay cho cô.
Vừa nhắc đến trường học, Lệ Tâm Vũ sực nhớ ra một chuyện, “Tương Vệ, em có chuyện này muốn nói với anh, thực ra em đã tạm thời…”
“Đợi lát nữa nói, hai đứa mình lên xe đi.” Anh cắt lời cô.
Khi hai người bước ra sân bay, Tương Vệ đưa cô vào trong một chiếc xe ô tô sang trọng.
Cô cứng họng nhìn anh sau đó chậm rãi nói, “Đi xe này hả?”
Anh gật đầu, nhìn cô nở nụ cười.
“Tương Vệ, em thấy khó hiểu, rốt cục anh là…”
“Tâm Vũ, anh biết có nhiều chuyện em sẽ thấy khó hiểu, nhưng em hãy tin anh, mấy tháng nữa khi tất cả mọi chuyện đã tốt đẹp, anh sẽ nói cho em biết đầu tiên, khi đó anh sẽ mời em đến anh tham dự một bữa tiệc.” Anh phải tuyên bố với mọi người về cô, đồng thời nói cho mọi người biết tình yêu của cả hai, cô là một người quan trọng với anh và sau đó anh muốn đưa cô đến Anh.
Không có cô, rất khổ sở, rất cô đơn, càng khao khát cô càng nhớ nhung, anh muốn cho cô tất cả những gì mà anh đang có.
Dĩ nhiên, đó là điều đương nhiên, anh chắc chắn rằng với năng lực và danh tiếng của anh hiện giờ, ba của Tâm Vũ nhất định sẽ chấp nhận anh.
Nhìn Tương Vệ cười thoải mái, ánh mắt tràn ngập sự tự tin mà cô chưa bao giờ nhìn thấy ở anh, Lệ Tâm Vũ cảm nhận được rằng, anh ở đây rất vui vẻ, không chỉ thỏa mãn mà còn rất hạnh phúc.
Đôi mắt cô tối đi, nụ cười trở nên cứng ngắc, nhỏ giọng hỏi: “Tương Vệ, anh hạnh phúc lắm hả? Một năm qua, anh ở đây chắc là hạnh phúc lắm nhỉ? Hạnh phúc hơn khi còn ở Đài Loan? Anh có định khi nào sẽ về nước không?”
Anh ở đây, hạnh phúc hơn khi ở bên cạnh cô sao?
Nhìn gương mặt xinh đẹp dịu dàng của cô, Tương Vệ gật đầu, “Đúng vậy, ở đây anh cảm thấy rất vui vẻ, anh thích cuộc sống ở đây, còn khi nào về nước… Có thể là năm mười năm, anh không về nước, dượng của anh muốn anh học tập lâu dài ở đây sau đó đến công ty của dượng làm việc.”
Ở đâu có cô ở đó có anh, dù không về nước nhưng anh vẫn sẽ cảm thấy tốt đẹp.
Bởi vì sự ràng buộc của cô càng khiến anh nỗ lực, nắm bắt cơ hội để không ai có thể cười nhạo anh được nữa, anh muốn tạo dựng sự nghiệp của chính mình trong vòng năm năm.
Nhìn gương mặt sáng bừng đầy sức sống, nhiệt tình và hạnh phúc… Cô còn muốn hỏi anh điều gì nữa chứ? Bởi vì cô đã biết được đáp án phải thế không? Cô còn vẽ vời làm gì?
Không có cô anh vẫn cảm thấy ấm áp bên người thân của mình.
Năm năm, mười năm… Lâu thật đấy! Anh muốn ở đây lâu đến vậy sao? Cô đã nghĩ anh sẽ ở đây một năm hoặc chỉ mấy tháng nữa thôi anh sẽ quay về…
Cô lại còn ngu ngốc đến tận Vương Quốc Anh để nhìn thấy anh, rồi còn hỏi khi nào anh mới về nước, về nhà của cô… Cô ngây thơ cho rằng dù anh thấy hạnh phúc khi ở bên mẹ nhưng anh vẫn luôn coi nhà của cô là nhà mình, và cô mới là người anh muốn ở bên…
Một sự lựa chọn sai lầm, đáng lẽ cô không nên đến đây!
“Đi nào!” Tương Vệ mở cửa xe đưa tay cho cô gái đứng đằng sau, nở nụ cười vui sướng.
Lệ Tâm Vũ nhìn bàn tay giơ ra, gật đầu sau đó ngồi vào trong xe.
Cô cố gắng gượng cười nhưng ánh mắt lại đượm buồn.
Mỉm cười! Cô phải làm cho anh thấy yên tâm, không bị áp lực, không muốn anh mất hứng, không thể ích kỷ… Cô đã hiểu ra, đã trưởng thành, đã có thể che giấu… Chỉ cần anh được vui vẻ là cô mãn nguyện rồi.
Cuối cùng thì cô cũng đã hiểu. Tình yêu của cô dành cho anh là tình yêu thực sự, bởi vì yêu cho nên cô quyết định hy sinh, quyết định chịu tổn thương, đổi lại anh sẽ được sống vui vẻ, hạnh phúc.
***
Do bảo lưu kết quả học tập một năm, cho nên khi quay lại trường Lệ Tâm Vũ học với các em sinh viên khóa dưới.
“Chị, anh Tương muốn chị lên mạng.” Em gái Lệ Tâm Vũ gõ cửa, nhỏ giọng gọi. [Bơ: Em gái của Lệ Tâm Vũ trong convert dịch là Lệ Tâm vũ, Bơ sẽ sớm nghiên cứu xem tên của bé này là gi'>
“Không rãnh.” Lệ Tâm Vũ bận rộn trong phòng nói vọng ra.
Hai năm qua, ngoài thư ra, từ quà cáp, vé máy bay cô đều không nhận, ngay cả điện thoại của anh cô cũng không nghe, tàn nhẫn đến mức mẹ cũng phải lắc đầu.
Nhưng cô lại không thấy mình tàn nhẫn, bởi vì ít ra cô còn nhận thư của anh, dù chưa mở bất kỳ lá nào nhưng cô vẫn cẩn thận cất vào trong ngăn kéo.
Hơn hai năm trước, ba Lệ quyết định chuyển nhà, ông đã mua một ngón núi, xây biệt thự trên đỉnh núi và thuê vệ sĩ canh gác dưới chân núi.
Muốn lên núi? Phải thông báo trước sau đó còn phải