Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cocktail Cho Tình Yêu

Cocktail Cho Tình Yêu

Tác giả: Trần Thu Trang

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1380 lượt.

ớc chị về hay không?


- Ấy, có chứ. Chị không biết đấy thôi. Anh Lập bảo là đợi chị… chị… chui đầu vào rọ… xong thì sẽ mở riêng công ty thời trang cho chị.


Lần này thì Đan cười thành tiếng vì cái kiểu dùng từ của Lập và cái thói chủ quan của anh. Đến chị Quỳnh Anh ở tận Núi Ba cũng biết là Lập đã sắm “còng” gắn kim cương chỉ còn đợi ngày đẹp để đeo vào ngón tay cô. Chủ nhật vừa rồi chị về Hà Nội chơi, 2 chị em đi dạo chợ vải, chị còn ra sức tư vấn cho Đan xem nên mua vải gì may váy cưới. Hừ, Lập cũng thật là… Lại còn chuyện mở công ty cho cô nữa chứ! Cô đã nói không biết bao nhiêu lần với anh là cô không thích dùng tiền của anh cho sự nghiệp của riêng cô rồi…


- Thôi, bỏ qua chuyện của chị. Thảo nói chuyện của Thảo với Thạch đi! Nghe Thảo gọi điện mà chị thấy lo quá.


- Em xin lỗi. Tự nhiên để chị lo vì chuyện không đâu… - Thảo tư lự - Tối qua, trước lúc em gọi cho chị là anh Thạch gọi cho em. Hình như anh ấy uống rượu nên nói toàn chuyện đâu đâu…


- Chắc là dưới công trường buồn quá nên Thạch uống chơi chơi ấy mà. Thạch nói gì với em?


- Anh ấy trách em ghê lắm. Anh ấy bảo là em… lạnh nhạt, em coi thường tình cảm của anh. Anh ấy còn bảo là… là… em thích anh Lập. Nhưng không phải vậy đâu chị ạ, em coi anh Lập như anh cả em ở nhà.


- Ừ, chị hiểu mà. Thạch say quá nên nói bừa thôi. Nhưng mà thật là em không có tình cảm gì với Thạch à?


Thảo không trả lời vào câu hỏi của Đan. Cô nắm tay Đan lắc nhè nhẹ:


- Chị nói cho em cảm nghĩ của chị mỗi khi ở cạnh anh Lập đi chị!


- Ừm, chị với anh Lập hợp nhau. Trông bên ngoài có vẻ khắc khẩu nhưng thật ra không phải như vậy.


- Đúng rồi. Đầu tiên em cứ nghĩ là chị kỵ với anh ấy ghê lắm. Nghe bác Huyên nói là anh chị yêu nhau, em còn không tin.


Đan cười mơ màng. Chính cô nhiều lúc còn không tin là cô yêu được người đàn ông mà ngay từ buổi đầu gặp mặt đã liên tục tìm cách gây sự này.


- Mới đầu thì như vậy, dần dần bọn chị đều nhận ra là mình có 1 số sở thích chung và những điểm hấp dẫn riêng, rồi nhận ra là ở bên nhau cả 2 không thấy nhàm chán.
- Đấy là cái em thiếu. Em và anh Thạch hầu như không có sở thích chung nào.


- Thật à? Chị tưởng cả 2 cùng thích thiên nhiên cây cỏ mà.


- Không, anh Thạch yêu cây cảnh, còn em thích cây rừng. Anh ấy thích hoa phải cắm cẩn thận, em thì thích hoa còn trên cây… Nói chung là nói chuyện với anh Thạch rất mau đến đoạn tắc tị. Viết thư thì đỡ hơn nhưng mà cũng nhàm lắm chị ạ. Quanh đi quẩn lại anh Thạch viết có chừng ấy chuyện.

- Ừ, chị hiểu. Em không rung động.

- Nghe từ rung động hơi cao siêu quá. Em chỉ coi anh Thạch như anh em thôi. Em đã viết thư nói nhiều lần như vậy nhưng anh Thạch vẫn…

- Thế rồi hôm qua Thạch gọi điện trách móc em?

- Dạ. Anh ấy nói nhiều lắm, nhắc nhiều chuyện, nhắc cả chị cả anh Lập, nhưng mà chủ yếu vẫn là trách em… Cũng tại em không dứt khoát rõ ràng…

- Em không sai chỗ nào hết. Em nói rõ rồi nhưng Thạch không chịu hiểu đấy chứ! Mà em nói hôm qua Thạch nhắc cả chị và anh Lập là sao?

- Anh Thạch nói… nói là anh Lập đào hoa, đã được… nhiều người yêu rồi lại còn… thêm em… Nhưng mà không phải vậy đâu chị ạ, anh Lập chỉ nghĩ đến chị thôi. Anh ấy tốt với em là vì tưởng em với anh Thạch…


- Ừ, chị hiểu mà. Anh Lập quý em vì em rất ngoan. Anh ấy bảo là thích có em gái như em.


Đan trìu mến ngắm nhìn vẻ bối rối của Thảo. Cô bé này sợ cô hiểu lầm đây mà. Thỉnh thoảng vui chuyện, Lập lại nhắc đến Thảo, anh không chỉ thích có em gái như Thảo mà còn muốn… con gái của Đan và anh phải giống cô bé. Và anh cũng khai hết với cô về các mối quan hệ cũ, về đám người mẫu ca sĩ bám theo anh. Những chuyện như thế thì cô không còn hiểu lầm từ lâu rồi
Lập ngồi xuống đối diện với Kim Dung. Ở tuổi 50, nom người đàn bà tai tiếng này vẫn rất đẹp và lẳng lơ. Giơ tay vuốt lại chiếc áo cổ thuyền màu xanh cổ vịt, bà ta cười với anh tình tứ:

- Lập đến tận đây tìm tôi chắc là trời sắp có bão quá!

- Mùa hanh rồi!

- Lập vẫn thế nhỉ! Cứ nói cộc lốc bắt người ta phải hiểu! Sao dạo này không thấy Lập tới Đường Xưa nghe nhạc xem thời trang?

- Tôi không có thời gian.

- Không có thời gian thật không, hay là Lập chê Đường Xưa?

Lập cười, anh không muốn bị cuốn vào cái mạch chuyện trò tâng bốc tầm phào này.

- Bận ngập đầu lên! Cái Bãi Hạc resort của tôi có lắm đứa phá quấy quá.

- Cái chỗ chó ăn đá gà ăn cát trong kia hả?

Kim Dung chớp đôi mắt tô vẽ kỹ càng nhìn Lập thăm dò. Cái gã tỷ phú này luôn luôn có vẻ gì đó xa vời tự tôn rất hấp dẫn. Chẳng phải 1 thời hắn đã làm điên đảo tâm hồn của mụ đó sao. Giọng Lập nhạt nhẽo vang lên:

- Chị cũng biết chỗ đấy khô cằn khó kiếm ăn mà sao lại quan tâm đến nó thế?

- Thì tôi cũng chỉ quan tâm vì Lập thôi. Đọc báo thấy nói dự án của công ty Lập ở đó nên cũng tìm hiểu thêm cho biết. Để Lập có đến đây hỏi thì tôi biết đường mà trả lời. Như bây giờ đây này… hi hi.


Lập vẫn tỉnh bơ nhìn khóe miệng quá nhiều silicon của Kim Du


Ring ring