Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2750 lượt.
đến tận cùng, đau đến không thể hô hấp, đau đến cả người không thể tự chế run run.
- Thiệu Lâm
Trong đêm tối, giọng anh có vẻ yếu ớt, dường như chỉ chạm vào là sẽ vỡ tan:
- Vì sao em có thể bình tĩnh như vậy, vì sao em luôn có thể lý trí như thế. Em dạy anh đi! Em có bao giờ mềm lòng không? Em lý trí đến đáng sợ, bình tĩnh đến anh không thể không nghĩ, em có từng yêu anh…
Chu Thiến cúi đầu, rũ mắt, che dấu sự đau xót của mình. Khi ngẩng đầu, mắt cô lại bình thản:
- Bởi vì trong hai chúng ta dù sao cũng phải có một người bình tĩnh, quá hiển nhiên, người đó không phải anh.
Cô thở dài:
- Quay về đi, Hi Thành, đừng đến nữa, đừng làm chuyện vô nghĩa nữa…
Cô xoay người đi về nhà, bóng dáng kiên định thể hiện quyết tâm của cô. Khác với quá khứ là sự sự kiên quyết này còn có chút lạnh nhạt, dường như giờ cô đã chẳng để chuyện này trong lòng.
Triệu Hi Thành nhìn bóng cô mà lòng lạnh lẽo, như chỉ trong nháy mắt, đất trời u tối, bóng tối vô hạn đang nhấn chìm anh.
Từ sau đó, Tiểu Mạt phát hiện, Chu Thiến hình như có chút khác lạ. Vẻ ngoài thì rất bình tĩnh, cái gọi là bình tĩnh đó là cô vẫn chăm chỉ học tập, luyện tập, nói chuyện với bạn bè. Nhưng khi một mình, Chu Thiến sẽ luôn ngẩn người, buổi tối có khi cả đêm không ngủ được. Còn cả góc đó, không bao giờ xuất hiện chiếc xe thần bí kia nữa. Tiểu Mạt hơi hiểu, nhìn vẻ mặt Chu Thiến hoảng hốt thì có chút đau lòng nhưng chuyện này cô cũng chẳng có cách nào giúp. Đành phải thường xuyên cùng Chu Thiến nói chuyện, phân tán một chút lực chú ý của Chu Thiến
Mãi cho đến 1 ngày, Chu Thiến nhận được một cuộc điện thoại.
- Cái gì? Văn Phương xẩy thai? Có chuyện gì?
Tiểu Mạt nghe Chu Thiến kinh ngạc hỏi lại. Bắt đầu từ đó, mọi chuyện cũng thay đổi.
Một tuần trước……
Văn Phương vẫn đang bị giam lỏng tại tòa biệt thự xinh đẹp kia. Phong cảnh bốn phía vẫn xinh đẹp như trước, cây cối vẫn xanh tốt. Ngày vẫn nhàm chán như vậy, thời gian vẫn thật dài. Chỉ khác là bụng cô ta dần nổi lên, quanh biệt thự có nhiều người bảo vệ hơn, vẻ mặt lạnh lùng, còn cả thái độ của quản gia Lý tẩu cũng dần tốt hơn.
Nói đến quản gia, Văn Phương cũng có chút tâm tư. Đầu tiên là nói chuyện phiếm với Lý tẩu, biết con bà vừa thi đỗ đại học, ngày hôm sau, Văn Phương đưa cho bà phong bì 2000 tệ. Đầu tiên Lý tẩu không nhận nhưng Văn Phương cứng rắn ép buộc nhét vào túi bà. Sau đó, khi Lý tẩu ra ngoài mua đồ, Văn Phương bảo bà mua nhiều một chút, ăn không hết Văn Phương đều cho bà mang về nhà hết. Đồ ăn Triệu gia cung cấp đương nhiên là loại thượng hạng, nhà Lý tẩu hầu như không cần mua đồ ăn, ăn không hết đem cho họ hàng, cũng được nở mày nở mặt. Văn Phương còn thường mượn có này nọ mà nhét phong bì cho bà, đều hơn 500 tệ. Lý tẩu dần nhận quen tay, bình thường, khi lấy tiền có người khác thì cũng sẽ bịt miệng người ta lại. Lâu dần mọi người cũng dần quen với việc Lý tẩu và Văn Phương quá thân thiết.
Văn Phương như vậy cũng là có lý do, cô ta nghĩ, bản thân cả ngày bị nhốt ở đây, bên ngoài xảy ra chuyện gì căn bản không hề biết, mà Lý tẩu có người quen làm ở biệt thự Triệu gia, đối với chuyện của Triệu gia cũng có hiểu biết ít nhiều. Cô rất muốn biết Tống Thiệu Lâm sau khi biết cô ta có thai với Triệu Hi Thành thì có phản ứng gì. Có đôi khi cô ta cũng nói bóng gió với Lý tẩu nhưng bà dù cầm nhiều tiền của cô ta như vậy nhưng cũng chỉ cho cô ta thêm chút thời gian tản bộ còn lại không nói lời nào. Điều này khiến cho Văn Phương tức giận vô cùng. Nhưng hôm nay, Lý tẩu lại chủ động cung cấp cho cô ta một tin tuyệt vời.
Đó là lúc chạng vạng, trong hoa viên, Văn Phương nằm dài trên võng, nhớ tới cuộc sống bị giam lỏng, nhớ tới Triệu gia không có ai đến thăm mình, nghĩ tới vận mệnh của mình sau khi sinh con thì không khỏi có chút hoảng loạn, rất bất an. Cô ta vỗ bụng, càng quyết tâm được ăn cả ngã về không.
Lý tẩu nhớ đến Dung tẩu bên Triệu phu nhân, tiền lương tương đương với giám đốc một công ty, đãi ngộ tốt vô cùng. Nghĩ vậy, lòng bà ta cũng vô cùng kích động.
Bên kia, Văn Phương vô cùng mừng rỡ, không thể tin vào tai mình. Ly hôn! Tống Thiệu Lâm muốn ly hôn! Người đàn bà ngu xuẩn, lại đòi ly hôn! Phiền cô ta còn vắt óc nghĩ mưu kế lôi Thiệu Lâm xuống ngựa, không ngờ Thiệu Lâm lại hợp tác như vậy
Văn Phương không thể nhịn được mà cười đến vỗ tay vỗ chân, cười đến run rẩy cả người, cười đến nước mắt chảy ra!
Đúng là trời cũng giúp tôi. Đúng là trời cũng giúp tôi. Tống Thiệu Lâm, bất kể cô ly hôn thật hay dùng nó để uy hiếp Triệu gia thì giờ cô đâm lao phải theo lao. Triệu gia coi trọng con tôi rõ ràng còn hơn cả cô! Nếu cô không ầm ỹ, an an phận phận nhận đứa bé này thì tôi còn khó nghĩ. Nhưng giờ cô gây chuyện, đắc tội với mọi người Triệu gia, đem thể diện Triệu gia quét đất, tôi xem cô thu dọn việc này thế nào. Cho dù trái tim Hi Thành thuộc về cô thì thế nào, tình yêu của đàn ông yếu ớt lắm, nhanh chóng thôi, anh ấy sẽ quên cô. Tôi và anh ấy c