Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3031 lượt.
là cô gái đang yêu sao? Tiểu Mạt trêu ghẹo
Chu Thiến vuốt mặt như có chút đăm chiêu rồi nói:
- Bọn mình còn chưa đến bước đó, nhưng anh ấy rất cố gắng, mình có thể cảm nhận được.
- Vậy cậu cũng cố gắng một chút mới được, một người cố gắng sẽ rất vất vả.
Tiểu Mạt đi đến phòng bếp:
- Được rồi, không còn sớm nữa, phải nấu cơm rồi. Mai mình qua chỗ Triệu Viện Viện
Chu Thiến đi theo vào:
- Thật ra cậu không cần cố ý né đi đâu, bọn mình cũng có làm gì đâu
Tiểu Mạt bĩu môi:
- Ai thèm làm bóng đèn chứ, Triệu Hi Thành tuy không nói nhưng mắt nhìn mình như đao ý, mình sợ lắm…
Cơm chiều chỉ nấu đơn giảm, Chu Thiến và Tiểu Mạt nấu nhanh. Tiểu Mạt vừa rửa rau vừa nói:
- Nói đi cũng phải nói lại, mình vẫn thắc mắc, cậu muốn cho Kiều Tranh hết hi vọng với Thiệu Lâm thì sao không nói rõ chân tướng cho anh ấy biết? Như vậy anh ấy mới có thể hoàn toàn hết hy vọng!
Chu Thiến đang vo gạo, nghe xong thì thoáng dừng tay rồi nói:
- Mình không muốn để anh ấy biết sự thật.
- Vì sao? Thực ra, Kiều Tranh là người cần được biết nhất? Tiểu Mạt nghi hoặc
Chu Thiến lại vo gạo, vo gạo xong đổ vào nồi, cắm cơm rồi mới nói:
- Chuyện này mình muốn giấu anh ấy cả đời. Nếu mình không nói, anh ấy vĩnh viễn không biết chân tướng. Anh ấy sẽ mãi mãi không biết Thiệu Lâm mà mình yêu đã biết mất. Anh ấy sẽ chỉ nghĩ, Thiệu Lâm mất trí nhớ rồi thay lòng đổi dạ. Nghĩ do vận mệnh trêu ngươi, tuy rằng có thể đau lòng nhưng chỉ là nhất thời. Nhưng nếu để cho anh ấy biết Thiệu Lâm vì anh mà sống không tốt, thậm chí còn qua đời thì đó mới là sự đả kích lớn nhất. Anh ấy sẽ mãi mãi sống trong đau khổ, tự trách, cả đời sẽ không thể giải thoát
Chu Thiến khẽ thở dài, sắc mặt ảm đạm:
- Đó là điều mình không muốn nhìn thấy nhất. Mình cũng sẽ không để chuyện này xảy ra. Với mình mà nói, mình thà để người mình yêu thay lòng đổi dạ, chỉ cần anh ấy còn sống, vui vẻ thì cũng hơn việc anh ấy mãi mãi dời xa nhiều. Anh Kiều Tranh hẳn cũng sẽ như vậy, mình hiểu anh ấy
Tiểu Mạt khẽ gât đầu:
- Cậu nói cũng đúng, như vậy anh ấy mới có thể bắt đầu cuộc sống mới, chỉ sợ sẽ không quên Tống Thiệu Lâm nhanh như vậy được
- Thời gian sẽ làm phai mờ mọi thứ, chỉ cần mình sống tốt, anh ấy sẽ nghĩ rằng Thiệu Lâm sống tốt mà dần buông tay, hơn nữa…
Chu Thiến nhớ tới cô gái xinh đẹp tên Thượng Quan Nhược Tuyết:
- Bên cạnh anh ấy thực ra có người con gái rất tốt, chỉ là anh vẫn không chịu mở lòng đón nhận mà thôi. Chỉ cần cô gái đó đủ kiên nhẫn thì sẽ khiến anh ấy thay đổi.
Tiểu Mạt vỗ vai Chu Thiến:
- Cậu yên tâm, Kiều Tranh nhất định sẽ hạnh phúc, anh ấy… là người tốt…
Chu Thiến khẽ nói:
- Đúng thế, là người rất tốt, rất tốt
Người đàn ông tươi cười dịu dàng đó, người đàn ông đã cho cô sự ấm áp vô tậ, là người mà cả đời này cô luôn chân thành chúc phúc
Ngày hôm sau, sáng sớm Tiểu Mạt đã mang sách và đồ trang điểm đến kí túc xá tìm Lý San và Triệu Viện Viện. Chu Thiến nhân lúc Hi Thành còn chưa đến mà dọn dẹp lại phòng một lần, giặt giũ quần áo
Khoảng 9h, Triệu Hi Thành đến
Anh mang theo sữa và một bịch nước hoa quả nói:
- Anh không đến sớm chứ
Sáng sớm anh đã tỉnh giấc, cố ý nhịn đến bây giờ mới tới. Để cho người khác nhiều thời gian chuẩn bị, nhất là con gái chính là bí kíp Tiểu Lợi lén truyền thụ cho anh
Chu Thiến nhận đồ trong tay anh, cười nói:
- Đến vừa khéo, em vừa làm xong việc nhà, giờ muốn đi chợ mua đồ ăn lại sợ anh đến mà không gặp, còn đang lo lắng
Triệu Hi Thành hứng thú:
- Mua đồ ăn?
Dường như chỉ cần ở bên cô, bất kể là làm gì cũng trở nên rất thú vị.
- Anh có muốn đi không?
- Được, anh rất hứng thú
Chu Thiến cười, đại thiếu gia này, chỉ sợ còn chẳng biết chợ là cái gì. Cô thấy trán anh có mồ hôi, nhớ tới việc anh phải xách đồ đi bộ đến tận tầng 5, đúng là làm khó Tổng giám đốc luôn đi thang máy
Lòng Chu Thiến có cảm giác ấm áp. Cô rót nước cho anh nói:
- Uống nước, nghỉ ngơi chút đi, đầu đầy mồ hôi rồi
Triệu Hi Thành đón lấy chén nước trong tay cô, chỉ là nước lọc bình thường mà cũng có cảm giác ngọt ngào thấu tim gan
Triệu Hi Thành nghỉ ngơi xong, hai người đi chợ. Đi xuống tầng, Triệu Hi Thành định đi về phía xe của mình, Chu Thiến vội giữ chặt anh lại cười nói:
- Không cần đi xe, đi bộ chỉ hết mấy phút thôi
Cô kéo tay anh đi về phía trước vài bước, vừa định buông tay thì Triệu Hi Thành lại nắm lấy tay cô rồi đổi thành anh kéo cô đi. Chu Thiến thoáng run lên nhưng cũng không giãy ra, khóe miệng cười dịu dàng, đi nhanh vài bước để đuổi kịp anh. Anh quay đầu nhìn cô, dịu dàng cười, ánh mắt sáng trong
Ánh mặt trời sáng lạn, ấm áp chiếu vào bọn họ, hai người đều yên lặng, chậm rãi đi về phía trước, tay gắt gao nắm chặt, cũng đôi khi nhìn nhau. Hình ảnh này vô cùng ấm áp, lãng mạn
Ra ngoài khu nhà ở không quá xa chính là một chợ truyền thống. Chợ rất lớn, có