Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1343160

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3160 lượt.

kia không chết cũng mất nửa mạng. Nhưng anh nghĩ lại, chỉ sợ Thiệu Lâm biết lại không vui, anh trầm ngâm một hồi rồi nói:
- Được rồi! Chuyện này để tôi xử lý là được rồi.
Lý Thêm gật gật đầu, anh nhìn khuôn mặt âm trầm của Triệu Hi Thành mà trong lòng phát lạnh. Triệu tổng tự mình ra tay, chỉ sợ người kia sẽ càng thê thảm…
Từ sau khi Lưu Văn Chí phát tán ảnh ra vẫn luôn lo lắng đề phòng, sợ bị điều tra ra. Hiện tại lại thấy chuyện không đạt được hiệu quả mong muốn, Chu Thiến không bị khai trừ mà mình ngày nào cũng phải sống trong lo sợ thì không khỏi hối hận. Đúng là trộm gà không được còn bị mất nắm gạo
Trong lòng càng hận Hồ Giai Giai đến thấu xương.
Hôm nay, như mọi ngày, anh ta đúng giờ đến công ty nhưng vừa vào đã bị người cản lại rồi đưa lên tầng năm.
Trong phòng hội nghị tầng năm có vài vị quản lý cấp cao ngồi chờ, mà bên cạnh bọn họ lại là Tống Thiệu Lâm và chồng của cô. Vừa nhìn thấy bọn họ, Lưu Văn Chí cảm thấy lưng toát mồ hôi lạnh
Mấy vị quản lý công ty sắc mặt đều rất khó coi, nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng.
Trong đó một vị đưa một chiếc điện thoại di động tới trước mặt anh ta rồi nói:
- Chiếc điện thoại này chắc anh có biết
Lưu Văn Chí nhìn lại, chiếc điện thoại này không phải là anh ta mượn của người khác để phát tán ảnh chụp sao? Mặt trên có dán hoa, chỉ liếc mắt một cái là đã nhận ra được.
Lưu Văn Chí biến sắc nhưng vẫn cố tỏ vẻ trấn tĩnh:
- Tôi… tôi chưa từng thấy.
Triệu Hi Thành cười lạnh một tiếng:
- Nhưng chủ nhân chiếc điện thoại này lại biết anh. Đúng là lạ thật, hay là gọi người đó đến gặp anh nhé?
Mặt Lưu Văn Chí đỏ bừng, chân tay luống cuống. Chu Thiến ở bên nhìn, trong lòng thở dài, thật sự là anh ta sao? Vì sao phải làm thế? Bọn họ trước kia cũng coi như là bạn bè mà!
Sắc mặt Triệu Hi Thành trầm xuống, lạnh lùng nói:
- Anh cho là anh không nhận thì chúng tôi không có cách gì sao? Anh chụp bức ảnh này rồi phát tán khắp nơi khiến danh dự của vợ tôi bị tổn thương, giờ đủ để cấu thành tội phạm, tôi có thể giao anh cho công an, kiện anh ngồi tù cũng được. Anh thực sự muốn tôi làm thế?
Lưu Văn Chí nghe vậy thì mặt tái nhợt, không khỏi nhìn về phía Chu Thiến với vẻ cầu xin. Chu Thiến đi đến bên cạnh anh ta nói:
- Lưu Văn Chí, chúng ta từng là bạn học, cũng từng là bạn bè thân thiết, tôi không muốn tuyệt tình nhưng cậu phải thành thật nói với tôi, có phải là cậu làm không?
Lưu Văn Chí biết chuyện đến nước này, chống chế là vô dụng, Triệu Hi Thành nếu thật sự giao mình cho công an thì đời mình còn hi vọng gì nữa?
Lập tức, anh ta vội vàng kéo Hồ Giai Giai vào:
- Bức ảnh đó không phải tôi chụp! Là Hồ Giai Giai chụp! Tôi… Tôi bị cô ta lợi dụng!






Hồ Giai Giai nhanh chóng bị đưa vào
Cô ta đột nhiên bị gọi lên lầu năm, vốn có chút nghi hoặc khó hiểu nhưng khi bước vào, nhìn thấy vợ chồng Triệu Hi Thành và Lưu Văn Chí đang cúi đầu kia thì tim hoảng loạn, sắc mặt tái mét lại.
Cô ta đi vào, đi qua Lưu Văn Chí thì lén lườm anh ta một cái, Lưu Văn Chí ngẩng đầu nhanh chóng trừng mắt nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu
Hồ Giai Giai không khỏi lầm bầm trong lòng, chẳng lẽ thằng cha này đã bị điều tra ra? Đúng là kẻ ngu xuẩn! Chỉ chút chuyện nhỏ cũng làm không xong, xem ra nhất định là đã khai cả mình ra, hừ, không phải ra mình phát tán thì việc gì phải thừa nhận?
Lúc này, Tổng giám đốc công ty nói:
Mà Hồ Giai Giai như thể không cảm nhận được những điều này, cô ta ngẩng đầu nhìn về phía Tổng giám đốc, vẻ mặt mơ hồ:
- Tổng giám đốc, rốt cuộc mọi người đang nói gì? Ảnh chụp gì? Tôi không hiểu!
Lưu Văn Chí nghe cô nói vậy thì giận tím mặt, anh ta chỉ vào Hồ Giai Giai lớn tiếng nói:
- Cô giả ngu cái gì! Rõ ràng chính cô gửi ảnh cho tôi. Trong điện thoại tôi vẫn còn tin MMS của cô, số điện thoại cũng là của cô. Cô chối đi đâu?
Hồ Giai Giai vẫn tỏ vẻ vô tội, cô ta mở to mắt nhìn Lưu Văn Chí, đôi mắt xinh đẹp ngập nước như tiểu thiên sứ thuần khiết
- Lưu Văn Chí, tôi thực sự không hiểu anh nói ảnh chụp là ảnh gì. Còn chuyện điện thoại của tôi thì từ trước buổi dạ yến đó đã bị trộm đi rồi, sao tôi còn dùng điện thoại mà gửi ảnh cho anh được?
Sau đêm đó, Hồ Giai Giai đã đổi máy, đổi số là vì dự phòng tình huống hôm nay. Về phần chiếc điện thoại trước kia thì cô ta đã giấu kỹ trong nhà.
Mấy vị quản lý cấp cao nghe bọn họ nói mà nghi hoặc, chẳng biết ai đúng ai sai.
Lưu Văn Chí thấy mọi người đều nghi ngờ mình thì không khỏi toát mồ hôi lạnh. Anh ta nhìn vẻ mặt vô tội của Hồ Giai Giai mà hận không thể xông lên bóp chết cô ả. Thì ra cô ta ngay từ đầu đã tính toán sẵn, anh chỉ là người chịu tội thay! Lòng dạ quá ác độc
Anh ta vừa tức vừa vội, dưới cơn xúc động vội nắm cổ tay cô ta, giận dữ nói:
- Cô nói đôi! Ảnh của Hi Tuấn và Thiệu Lâm rõ ràng là cô chụp! Cô muốn trả thù Thiệu Lâm! Cô đừng hòng mà đổ mọi trách nhiệm lên đầu tôi.
Anh ta sống chết


Duck hunt