Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3157 lượt.
Thi tuyển xong, nếu được công ty nhận làm thì mình sẽ xin nghỉ phép, nếu công ty không cho thì cũng đành xin nghỉ thôi
Vương
Vĩ giật mình nói:
- Cậu không muốn làm trợ lý của Khắc Y sao? Cậu rất có khả năng
Mọi người cũng đều nhìn cô
Chu Thiến cười:
- Mọi người có thể tưởng tượng cảnh đi theo thầy Khắc Y là trợ lý đang mang thai không? Hơn nữa, yêu cầu của thầy cũng rất nghiêm khắc, mình sợ không theo kịp, dù sao em bé mới là quan trọng
- Cũng đúng!
Mọi người đều gật đầu.
Trương Bân cười:
-Vậy nếu Thiệu Lâm không tham gia thì cơ hội của mình càng lớn rồi
Tiểu Mạt lại bĩu môi:
-Bốc phét cũng không biết ngượng, ở đây còn tôi và Triệu Viện Viện, anh không có cơ hội đâu
Trương
Bân nhìn mọi người cười khổ:
- Nhất định là kiếp trước mình gây thù chuốc oán với cô ấy rồi
Tiểu Mạt đế thêm vào
- Kiếp này cũng có thù
Chu Thiến rót rượu cho bọn họ cười nói:
- Được rồi, đừng ầm ỹ nữa, hai người uống rượu giải hòa đi, đúng là đôi oan gia đáng yêu
Sinh nhật Triệu phu nhân vào ngay cuối tuần này
Chu Thiến và Triệu Hi Thành bàn bạc, tính cách Triệu lão gia tử nóng nảy cố chấp, không tránh khỏi hôm đó quả thực sẽ bị nhốt ngoài cửa khiến cho bị khó xử. Vẫn là nên đem chuyện Chu Thiến mang thai ra nói cho bọn họ từ trước thì hơn.
Buổi tối thứ sáu, Chu Thiến gọi điện báo tin vui cho Triệu phu nhân, qua điện thoại có thể thấy giọng bà tràn ngập niềm vui, không ngừng hỏi:
- Thật sao? Thật vậy sao??
Chu Thiến nói:
- Bà có chuyện gì thế! Thắng bạc à! Cười tươi như hoa ấy nhỉ
- Thắng bạc? Tôi thấy có thắng được bao nhiêu tiền cũng không đáng vui mừng thế này đâu
Bà ghé đầu vào tai chồng, cười cười nói:
- Khi nãy Thiệu Lâm gọi điện thoại đến nói cho tôi biết, con bé có thai rồi. Được hai tháng, hơn 7 tháng nữa chúng ta đã có cháu bế rồi
Triệu Quốc Xương tháo kính xuống, nhìn vợ:
- Thật sao? Giọng nói đầy sự kinh ngạc, vui mừng.
- Đúng thế, đúng thế, tôi nói cho ông nhé, ngày mai không được nhốt cháu tôi ngoài cửa đâu
Triệu Quốc Xương giả bộ không để ý, khẽ hừm một tiếng rồi lại đeo kính lên, xoay ghế qua chỗ khác, không nói gì. Nhưng Triệu phu nhân lại nhìn thấy ở cửa kính đối diện bóng chồng mình đang cười. Triệu phu nhân hiểu ý cười cười, cũng không trêu chọc ông nữa, xoay người đi ra ngoài, bà còn phải dặn dò nhà bếp chuẩn bị nhiều đồ ăn bổ cho phụ nữ mang thai nữa.
Đến cuối tuần, Chu Thiến và Triệu Hi Thành đi về biệt thự lớn Triệu gia, nhìn thấy cửa lớn rộng mở thì không khỏi nhìn nhau cười. Hai người còn sợ bị người cản lại mà xấu hổ, giờ xem ra, quả nhiên cháu là vô địch.
Tiệc sinh nhật lần này không phô trương như lần trước, cũng không đông khách như trước
Dung tẩu nói với bọn họ, khách đều là một số họ hàng thân thích trong nhà, cũng không quá nhiều. Giờ vì còn sớm nên khách còn chưa đến
Vào đại sảnh đã thấy Triệu phu nhân ăn mặc sang trọng, hoa lệ, thấy bọn họ vào thì cười rạng rỡ, đứng dậy vươn tay về phía bọn họ. Triệu lão gia vẫn ngồi yên đó không nhúc nhích nhưng sắc mặt rất tốt. Hai người đi tới cầm tay Triệu phu nhân
Triệu phu nhân nhìn Chu Thiến từ trên xuống dưới, nhíu mày nói:
- Sao trông gầy thế? Nhất định là dinh dưỡng không đủ rồi! Giờ con có thai, sinh hoạt, ăn uống nhất định phải rất cẩn thận mới được.
Chu Thiến cười nói:
- Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ chú ý. Ngày nào Hi Thành cũng đều bắt con ăn canh đó!
Nghe xong Triệu phu nhân lại nhăn mặt:
- Chỉ ăn canh hầm thôi sao được, còn phải để ý phối hợp dinh dưỡng nữa. Xem ra đầu bếp của hai đứa cũng không có kinh nghiệm rồi
Bà trầm ngâm một hồi rồi nói:
- Hay như vậy đi, hai con dọn về đây ở đi, mẹ và Dung tẩu đều có kinh nghiệm, hơn nữa Hi Thành cũng hay không về nhà, để con ở nhà một mình mẹ không yên tâm
Chu Thiến và Triệu Hi Thành nhìn nhau, Hi Thành thoáng động lòng. Về sau Thiệu Lâm bụng lớn, mình thường không ở bên cạnh cô, mẹ có kinh nghiệm có thể chăm sóc Thiệu Lâm tốt hơn. Nghĩ vậy, Triệu Hi Thành khẽ hỏi Chu Thiến:
- Em thấy sao?
Chu Thiến biết Triệu phu nhân có ý tốt, tuy rằng cô rất muốn sống cuộc sống hai người với Triệu Hi Thành nhưng với con mà nói thì đây là sự sắp đặt rất thỏa đáng nên cười gật đầu.
Triệu phu nhân thấy bọn họ đồng ý, nghĩ đến sau này có thể ở chung với các con thì càng thêm vui vẻ.
Lúc bọn họ nói chuyện, Triệu lão gia tử dù ở bên cạnh không nói gì nhưng tai thì không bỏ qua bất kỳ câu nào, yêu cầu vợ đưa ra rất hợp ý ông. Thấy con đến chút việc nhỏ này cũng phải trưng cầu ý kiến của con dâu thì cảm thấy khinh bỉ. Cảm thấy giờ con càng lúc càng yếu đuối, trước kia nó bá đạo cứng rắn thì hợp với ý ông hơn. Giờ chuyện gì cũng phải hỏi ý kiến vợ thì còn ra cái gì. Nhưng ông thấy Chu Thiến đồng ý trở về ở thì trong lòng cũng vui mừng, cảm thấy con dâu vẫn thấu tình đạt lý, dù từng không nghe lời nhưng giờ xem ra hoàn toàn là vì con mình quá yếu đuối.
Bốn người ngồi trê