Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3077 lượt.
ý bảo cô cũng đi ném đám người hầu kia
Chu Thiến vừa tức giận vừa buồn cười, ít nhất thằng bé còn không đem cô ra làm đích ném
Chu Thiến ném bùn xuống đất sau đó lại gạt bùn trên tay Thế Duy xuống rồi phủi tay cho cậu bé. Thế Duy khó hiểu nhìn cô, mắt trợn tròn
Chu Thiến nắm bàn tay của cậu, dịu dàng mà lại nghiêm túc nói:
- Thế Duy, sau này đừng chơi trò chơi này nữa
Thế Duy không thích, bĩu môi:
- Vì sao? Thế Duy thích
Chu Thiến chỉ vào đám người hầu:
- Nhưng Thế Duy xem, các cô chú đều bị con làm cho bẩn người, còn bị đánh đau nữa! Bọn họ đều rất buồn đó
Đám người hầu nhìn nhau nhưng không ai lên tiếng, để mặc Chu Thiến nói
Thế Duy gạt tay Chu Thiến ra, lớn tiếng nói:
- Mặc kệ! Thế Duy muốn chơi!
Chu Thiến thấy không nói cho cậu bé hiểu được nên cầm một nắm đấy lên ném vào người Thế Duy. Chu Thiến chọn đất xốp nên ném vào Thế Duy cũng chẳng thể gọi là đau
Đất ném lên người Thế Duy khiến quần áo cậu bé đen thui một vệt, tuy chẳng đau nhưng khiến Thế Duy sợ, lập tức òa lên khóc
Đám người hầu đều sợ ngây người, cho tới giờ cũng chỉ có tiểu thiếu gia đánh bọn họ, bọn họ nào dám đánh trả? Người bảo mẫu này ngày đầu tiên đến đã đánh tiểu thiếu gia, chắc chắn sẽ bị sa thải! Vẫn nên mau chóng đem việc này nói cho quản gia, tránh bị liên lụy!
Ngay lập tức có người hầu vội đi tìm Quế tẩu.
Trong đại sảnh, Quế tẩu đang chỉ huy người hầu quét dọn, nhận được tin, đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó cảm thấy vui vẻ, vội vàng tìm Triệu phu nhân để nói việc này cho bà
Triệu phu nhân đang ở trong thư phòng đọc sách, nghe được Quế tẩu nói thì ngẩng đầu nhìn Quế tẩu, khó tin:
- Không thể nào, tôi thấy Chu tiểu thư là người hòa ái, lại thích Thế Duy như thế, tuyệt đối sẽ không đánh Thế Duy đâu
Chu Thiến là người bà chọn, nếu ngay từ ngày đầu đã đánh Thế Duy thì cái mặt già này của bà còn giấu vào đâu được
Quế tẩu thấy bà không tin, vội vàng thêm mắm dặm muối:
Chu Thiến nhìn cậu nhóc khóc đau lòng, mỗi giọt nước mắt như làm bỏng tim cô, cô cũng rất muốn ôm cậu bé vào mà dỗ dành nhưng cô biết, nếu cô làm thế thì sau này chẳng thể quản giáo Thế Duy dược nữa
Cô bèn ngồi xổm bên cạnh, nén đau lòng nhìn cậu bé khóc, đợi khi cậu bé khóc mệt rồi thì mới khẽ nói:
- Đừng khóc nữa
Thế Duy khóc thút thít, không để ý đến cô, đôi môi hồng hồng bĩu bĩu, mặt đỏ hồng, đến lúc tức giận trông cũng thật đáng yê, khó trách mọi người chiều chuộng cậu bé như vậy
Chu Thiến tiếp tục nói:
- Vừa rồi cô lấy đất ném con con có đau không?
Thế Duy vội vàng đáp:
- Đau!
- Vậy làm dơ quần áo của con thì con có thích không?
Thế Duy cúi đầu nhìn bộ quần áo lấm bẩn của mình, vội vàng lắc đầu, tỏ vẻ không thoải mái.
Chu Thiến lấy khăn tay ra, dịu dàng lau nước mắt cho Thế Duy, lúc đầu Thế Duy còn giận, gạt tay cô ra
Chu Thiến tỏ vẻ buồn bã:
- Thế Duy giận cô sao? Thế Duy không để ý đến cô à
Thế Duy nhìn nhìn cô rồi chu miệng nói:
- Cô đánh Thế Duy, cô đáng ghét
Nghe Thế Duy nói vậy, lòng Chu Thiến rất buồn. Cô cầm tay Thế Duy, lúc đầu Thế Duy còn giãy dụa nhưng Chu Thiến vẫn nắm chặt, vẻ mặt buồn bã. Thế Duy nhìn cô, cũng chẳng giãy nữa, để mặc cô nắm
- Cô rất thích Thế Duy, cô tuyệt đối sẽ không đánh Thế Duy. Vừa rồi cô làm như vậy là để Thế Duy biết, ném đất vào người thì sẽ đau, đất làm bẩn quần áo cũng chẳng thích gì. Con nhìn các cô chú này…
Chu Thiến chỉ vào đám người làm, Thế Duy theo tay cô nhìn lại:
- Con ném bùn đất vào bọn họ, biến quần áo bọn họ bẩn như vậy, các cô chú cũng sẽ đau, không thích. Cô ném đất vào người Thế Duy, Thế Duy cũng không thích thì các cô chú cũng không thích
Vì để cho Thế Duy hiểu, Chu Thiến nói thật chậm, đến chỗ phức tạp thì còn chỉ tay minh họa. Thế Duy chăm chú lắng nghe, đôi mắt đen láy lúc nhìn Chu Thiến lúc lại nhìn qua đám người hầu, dần dần thoáng hiểu một chút. Cậu bé hỏi:
- Bọn họ không thích thì sao không khóc
Chu Thiến kiên nhẫn trả lời:
- Bởi vì bọn họ muốn Thế Duy vui cho nên cố nhịn không khóc. Nhưng Thế Duy à, trẻ hư mới làm người khác không vui, Thế Duy là đứa trẻ hư sao?
Thế Duy lập tức ưỡn ngực:
- Thế Duy là đứa trẻ ngoan
Nhưng lập tức lại trở nên ủ rũ:
- Vậy là sau này không thể chơi bắt người xấu ạ?
Chu Thiến mỉm cười, cô biết con của cô không phải là đứa trẻ ngang bướng. Cô vỗ đầu con nói:
- Không chơi bắt người xấu, chúng ta có thể chơi trò khác, chúng ta chơi trò… tìm người xấu được không?
- Tìm người xấu?
Mắt Thế Duy sáng bừng, lại đầy hứng thú
Trẻ con đều ham mê những trò mới, vừa nghe có trò hay mới thì lập tức quên chuyện không vui.
Chu Thiến cười bảo một người hầu lấy một chiếc khăn đến rồi tự bịt mắt mình nói:
- Giờ cô sẽ đi bắt người xấu, mau đứng lên đi, ai bị cô bắt chính là người xấu
Nói xong thì vươn tay quờ q