Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3066 lượt.
được không, chú mà không đi ngủ thì sẽ bị bệnh đấy
Thế Duy vừa nghe thấy bị bệnh thì do dự hỏi:
- Thế có phải tiêm không?
Chu Thiến gật đầu:
- Phải tiêm đó!
Thế Duy nghe thấy tiêm thì nhíu mày:
- Tiêm đau lắm, đừng tiêm
Nói xong chủ động buông Hi Tuấn ra.
Hi Tuấn nhìn Chu Thiến cười:
- Cũng là cô mới có cách
Chu Thiến tự nhiên vỗ vỗ vai anh:
- Mau đi ngủ đi! Anh trông như đã lâu rồi không ngủ ấy
Động tác nhỏ này của cô khiến Hi Tuấn ngây ra một hồi, lúc sau mới lấy lại tinh thần cười cười:
- Đúng thế, tháng sau tôi ra album mới nên tháng này rất bận.
Chu Thiến mỉm cười:
- Mau đi đi!
Triệu Hi Tuấn nhìn nụ cười của cô thì lại ngẩn người, sau đó mới xoay người lên lầu.
Hi Tuấn ngủ một giấc, đến lúc tối mới tỉnh lại
Lúc xuống nhà thì Triệu Hi Thành và Triệu lão gia đã về. Hai người thấy Hi Tuấn thì đều cười. Chu Thiến nhìn nụ cười của Triệu lão gia thì càng chắc chắn rằng hai người không sao. Làm sao để người cố chấp như Triệu lão gia chịu thay đổi suy nghỉ? Cô thật sự rất ngạc nhiên.
Người một nhà sum họp vui vẻ ăn bữa tối, Chu Thiến vẫn bón cơm cho Thế Duy xong rồi mới ăn. Tuy rằng Quế tẩu ra lệnh không để phần cơm cho người đến muộn nhưng Hiểu Vân luôn để dành cơm cho cô. Mọi người thấy nhưng cũng chẳng ai nói gì, tất cả người hầu đều rất có hảo cảm với Chu Thiến nhưng lại rất bất mãn với Quế tẩu. Chỉ là Quế tẩu địa vị cao nhất, lại là người của đại thiếu phu nhân tương lai nên cũng đành chịu. Cho nên Quế tẩu cũng không biết, bà định làm khó Chu Thiến nhưng chẳng có tác dụng gì.
Thế Duy thấy Chu Thiến lần nào cũng là bón cơm cho mình mà không ăn thì không nhịn được hỏi:
- Vì sao cô không ăn cơm?
Chu Thiến gắp một miếng trứng gà để vào bát cậu bé rồi cười nói:
- Chút nữa cô sẽ ăn
- Không, cháu muốn cô ăn cơm với Thế Duy cơ
Nói đến đây lại nổi cơn ngang ngược không chịu ăn tiếp, cứ cố đòi Chu Thiến ăn cùng mới chịu
Triệu phu nhân nhìn thế thì nói:
- Chu tiểu thư, sau này ăn cơm cùng chúng tôi đi. Mỗi lần đều hại cô phải ăn đồ lạnh, thật sự rất ngại.
Nói xong quay lại sai Quế tẩu mang một đôi bát đũa đến
Lòng Quế tẩu mất hứng, thầm lườm Chu Thiến một cái nhưng chẳng làm được gì, đành nghe theo. Nhìn địa vị của Chu Thiến ở Triệu gia càng lúc càng được củng cố thì lòng đầy đố kỵ, không khỏi nghĩ, nếu không có Chu Thiến chen ngang thì người có vinh dự này chính là con mình rồi. Cùng Triệu gia ăn chung một bàn, thực sự rất có mặt mũi. Không được, nhất định phải nói với Tống tiểu thư, để cô ấy đuổi Chu Thiến này đi mới được!
Chu Thiến được xếp ngồi cạnh Hi Tuấn, lúc ngồi xuống, Hi Tuấn mỉm cười với cô. Chu Thiến vừa để ý Thế Duy ăn cơm, đôi lúc cũng nhỏ giọng tán gẫu với Hi Tuấn đôi câu. Triệu Hi Thành đối diện thấy bọn họ mỉm cười nói chuyện thì cảm thấy chói mắt. Chu Thiến này thật có bản lĩnh, chỉ một ngày đã thu phục được Thế Duy, giờ ngay cả Hi Tuấn cũng bị cô thu phục sao?
Cô gái này rốt cuộc có gì hấp dẫn người? Diện mạo bình thường, dáng người bình thường, ngay cả tính tình cũng chẳng tốt đẹp là mấy, đúng là, có chuyện gì thế không biết?
Triệu Hi Thành thỉnh thoảng lại nhìn bọn họ, trong lòng thầm oán
Buổi tối, tắm cho Thế Duy xong, dỗ cậu bé lên giường ngủ, Chu Thiến thấy còn sớm mà cũng chẳng có tâm tình đọc sách nên đi xuống lầu, ra hoa viên tản bộ.
Ánh trăng như nước chiếu vào hậu hoa viên, chiếu lên lớp lá cây dày lấp loáng. Chu Thiến đi về phía lương đình, thưởng thức ánh trăng sáng, hương thơm cỏ cây, cảm thấy thật vui vẻ, thoải mái
Chu Thiến tựa vào cây cột sơn son, nhìn từng gốc cây ngọn cỏ trong hoa viên, hồi tưởng lại trước kia khi mình cùng Hi Thành ở đây nắm tay tản bộ, thì thầm nhỏ nhẹ, dịu dàng ôn nhu. Khi đó, ánh mắt anh nhìn cô còn dịu dàng hơn ánh trăng kia nhưng bây giờ… Chu Thiến thở dài, chỉ e còn lạnh hơn băng tuyết…
Không sao, Chu Thiến thầm tự cổ vũ mình. Giờ mới tiếp xúc được mấy ngày, chỉ cần ở chung lâu, tiếp xúc nhiều thì nhất định Hi Thành sẽ chú ý đến mình. Nhưng điều đáng mừng là, cô phát hiện Thế Duy là đứa trẻ ngoan, trước kia ngang bướng hoàn toàn là vì người lớn chiều hư, chỉ cần dạy dỗ cẩn thận, kiên nhẫn giảng giải thì nhất định cậu bé sẽ thành đứa trẻ ai thấy cũng yêu. Chỉ mấy ngày thôi mà Thế Duy đã thay đổi rất nhiều rồi đó thôi
Bất kể cuối cùng Hi Thành có chấp nhận cô hay không, bất kể cô có thể trở lại bên Hi Thành và con hay không, lần này trở về Triệu gia tuyệt đối là đáng giá!
- Không đâu, Thế Duy ngoan lắm, tôi rất thích thằng bé
Đúng là có tâm sự chẳng qua nếu nói ra chỉ sợ anh sẽ sợ chết khiếp mất
- Cô và Thế Duy thật có duyên, Thế Duy chưa từng gần gũi với người ngoài nào như thế cả
- Có lẽ tôi có phép thuật. Chu Thiến nháy mắt tinh nghịch nói
Triệu Hi Tuấn cúi đầu cười, tóc trước trán khẽ lay động, mắt phượng lưu chuyển dưới ánh trăng. Anh ngẩng đầu nhìn Ch