Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2679 lượt.

nghe được tiếng anh buông sách, tắt đèn, nằm xuống rồi như lần trước, đặt tay lên lưng cô rồi ôm cô vào lòng. Ngoài động tác này cũng không làm thêm gì.
Trong phòng chìm trong bóng tối, sau đó, ánh trăng sáng lặng lẽ chiếu vào, rải lớp ánh sáng bạc lên căn phòng. Trong lúc yên tĩnh, anh nhẹ nhàng nói vào tai co:
- Em không cần lo lắng, chuyện lần trước… sau này sẽ không xảy ra nữa, anh sẽ đợi đến khi em cam tâm tình nguyện
Rồi lại cười khẽ:
- Hi vọng đừng quá lâu… em không thể để anh là hòa thượng mãi được!
Hơi thở ấm áp đừng đợt phun vào tai cô khiến cả người cô như tê dại. Nhưng bởi vì lời anh nói khiến thần kinh cô hơi thả lỏng xuống.
Cô không nhịn được châm chọc:
- Anh sẽ làm hòa thượng? Anh mà chịu bạc đãi mình sao, anh sẽ đi tìm phụ nữ khác thôi!
Những lời này Triệu Hi Thành nghe lại thành một hương vị khác. Anh mừng thầm trong lòng, thì ra còn có thể ghen, xem ra cô ấy với mình không phải hoàn toàn vô cảm. Lập tức, anh như thản nhiên nói:
- Sao còn có đàn bà nào? Văn Phương đã bị anh điều đi, anh và cô ta kết thúc rồi!
Anh lặng lẽ nhỏm người dậy, nương theo ánh trăng nhìn lén sắc mặt cô. Chu Thiến nghe xong không khỏi chấn động. Kết thúc? Nhưng trên mặt cũng không tỏ vẻ gì. Triệu Hi Thành có chút thất vọng, không nhịn được hỏi:
- Chẳng lẽ em không thấy vui?
Chu Thiến xoay người, nhìn anh:
- Vì sao tôi phải vui vẻ, người cũ đi người mới lại đến. Sao nào, lại coi trọng ai?
Triệu Hi Thành đột nhiên cao giọng:
- Anh đã nói anh không có người phụ nữ nào khác, không có, một người cũng không!
Khuôn mặt tuấn tú dưới ánh trăng có vẻ vô cùng chân thật. Chu Thiến giật mình, hồi lâu mới nói:
- Thế thì làm sao? (haha =))
Triệu Hi Thành thở dài, lại nằm xuống, một lát sau mới nhẹ giọng nói:
- Anh biết em không thích anh có phụ nữ khác, anh đã nghĩ làm như thế em sẽ vui
Anh xoay người sang chỗ khác, trong lòng cười khổ, rất mất mặt, câu này sao có thể xuất phát từ miệng Triệu Hi Thành anh? Thật là, rõ ràng là vợ mình sao lại khó giải quyết đến vậy?
Chu Thiến trong lòng chấn động không thôi, Triệu Hi Thành không ai bì nổi, bá đạo âm ngoan lại có thể nói ra những lời yếu đuối như vậy? Anh ta đáng lẽ phải nói: Tôi thích làm gì là việc của tôi, cô đừng xen vào; cô dù bất mãn cũng đừng hòng rời khỏi tôi! Nói câu đó mới hợp với anh.
Cô nhìn lưng anh, tóc ngắn cũn, bờ vai rộng, eo nhỏ. Hồi lâu hồi lâu cũng không nói được gì.






Buổi sáng Chu Thiến tỉnh lại đã không thấy Triệu Hi Thành đâu. Chu Thiến cảm thấy lạ, vì sao mỗi lần anh rời giường cô đều không biết? Trong đầu không khỏi hiện lên cảnh anh nhẹ nhàng rời giường. Lập tức lại lắc đầu, anh ta mà biết chăm sóc như vậy? Sao có thể? Nhất định là vì cô ngủ quá sâu.
Đi xuống lầu, Chu Thiến tìm được Triệu phu nhân đang cùng người hầu tỉa hoa ở sau vườn. Lúc này, bà đang cầm kéo tập trung tỉa cây. Từng chút từng chút, từ bồn hoa này sang chậu câu kia. Chuyện nặng nề như vậy mà bà làm rất thuần thục.
Chu Thiến đi tới bên bà, khẽ gọi:
- Mẹ!
Sau đó, trong lòng thầm nghĩ nên xin lỗi chuyện hôm qua như thế nào. Triệu phu nhân ngẩng đầu nhìn cô một cái, vẻ mặt bình thản:
Những lời này khiến lòng Chu Thiến lại rối loạn. Trong đầu tựa hồ lập tức trào dâng rất nhiều ý nghĩ, lộn xộn, hỗn loạn, nhất thời trở nên mơ hồ.
Triệu phu nhân thấy cô không nói gì nghĩ cô nghe hiểu, ôn hòa cười, tiếp tục nói:
- Mẹ nói nhiều như vậy con đừng trách mẹ dài dòng, mẹ cũng là muốn tốt cho các con. Nếu con cảm thấy ở trong nhà quá nhàm chán thì có muốn chơi mạt chược với chúng ta không? Đây chính là thứ giết thời gian tốt nhất. Vừa khéo, chiều nay có một người không thể tới
Chu Thiến vội nói:
- Chơi mạt chược? Con không biết chơi
Cô liên tục xua tay nhưng Triệu phu nhân rất cao hứng:
- Sợ cái gì, mẹ dạy, học là được.
Triệu phu nhân lôi kéo cô đi vào đại sảnh, bảo Dung tẩu gọi điện thoại cho cô. Từ khi bọn họ chuyển về, Dung tẩu cũng chuyển về đây, xem ra Triệu phu nhân rất coi trọng bà.
Triệu phu nhân thừa dịp Dung tẩu gọi điện thì nói:
- Nhất thời thiếu chân, mẹ còn đang nghĩ chiều nên làm thế nào cho qua ngày, có con thế vào là được rồi. Mau hẹn với Trương phu nhân và Vương phu nhân nếu không bọn họ sẽ có kế hoạch khác mất
Chu Thiến hỏi:
- Ngày nào mẹ cũng chơi mạt chược?
Triệu phu nhân thở dài:
- Không chơi thì sao qua ngày được. Đàn ông có chuyện của mình, ban ngày không ở nhà, các con đều lớn, có chuyện của mình. Loại phụ nữ không cần đi làm như chúng ta, trong nhà cũng có người hầu làm việc nhà, có thể làm gì? Chẳng phải đi dạo phố với bạn bè, uống trà, chơi mạt chược cho qua ngày?
Sau đó bà nhìn Chu Thiến cười:
- Nếu các con sớm cho mẹ đứa cháu thì mẹ cũng không nhàm chán như vậy
Chu Thiến cũng không dám tiếp lời, chỉ cười cho qua.
Ăn cơm trưa không lâu, hai vị phu


Snack's 1967