Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2704 lượt.
ượu say hỏng việc mà, nói lỡ miệng, phá hỏng không khí rồi…
Cô cẩn thận, len lén nhìn anh, sợ anh trở mặt giữa chừng, dựa vào sự hiểu biết của cô vể anh thì dám có khả năng này lắm. Nhưng vẻ mặt Triệu Hi Thành lại bình tĩnh, thấy cô xấu hổ thì không khỏi mỉm cười, vươn tay nắm tay cô, nhẹ nhàng nói:
- Về sau anh sẽ không để cho em có cơ hội nói anh như vậy.
Chu Thiến ngẩn ra, lập tức hiểu được ý anh. Chỉ cảm thấy yết hầu như có cái gì đó bị chặn lại, lồng ngực cũng có cảm giác kì lạ dâng trào. Cô kinh ngạc nhìn anh, hồi lâu không nói gì.
Dưới ánh đèn thủy tinh, tiếng violon du dương, ánh nến mong manh, hai người nhìn nhau, tay nắm tay dường như tim cũng hòa chung một nhịp.
Sau khi rời khỏi nhà ăn thì trăng đã treo cao. Trời đêm đầy sao tựa như những viên kim cương đính trên tấm thảm nhung.
Ban đêm đã không còn nóng nực như ngày, gió khẽ thổi qua thật mát mẻ. Chu Thiến hít sâu một hơi, cảm thấy cả người thoải mái. Cô đề nghị:
- Hay là chúng ta đi bộ về nhà đi
Triệu Hi Thành gật đầu đồng ý. Nụ cười của cô như rượu ngon làm anh mê say, giờ cho dù bắt anh lấy trăng trên trời xuống, cho dù biết là không thể anh cũng sẽ thử sức một lần vì cô. Bọn họ nắm tay đi trên đường, tài xế lái xe chầm chậm theo sau.
Hai người như đang hưởng thụ sự bình thản này, đều rất ăn ý không nói gì. Đột nhiên Triệu Hi Thành dừng lại, anh nắm chặt tay Chu Thiến, Chu Thiến quay đầu nhạc nhiên nhìn anh
Dưới ánh trăng, vẻ mặt anh mơ hồ không rõ nhưng hai mắt lại sáng như sao. Anh nói:
- Thiệu Lâm, từ sau khi em bị mất trí nhớ, anh cảm thấy trong lòng như có gì đó biến hóa. Sự thay đổi đó khiến anh trở tay không kịp nên mới làm những chuyện khiến em tổn thương. Nhưng bây giờ anh đã hiểu sự thay đổi đó là gì, anh cũng biết nên đối mặt với điều đó như thế nào. Thiệu Lâm, cho anh một cơ hội, quên tất cả những gì đã qua đi, bắt đầu lại từ đầu được không em?
Anh nhìn cô, ánh mắt đầy mong chờ.
Chu Thiến nhìn anh, trong lòng cảm thấy thật nhẹ nhàng, những gì thời gian qua anh làm quả thực cũng khiến cô cảm động. Hơn nữa, trong nhật kí Tống Thiệu Lâm kể về đoạn tình yêu triền miên của cô ấy và Kiều Tranh khiến cô hiểu rõ được, cả đời này anh Kiều Tranh có lẽ sẽ yêu thương người phụ nữ khác nhưng chắc chắn không phải là người phụ nữ bề ngoài là Tống Thiệu Lâm nhưng bên trong là Chu Thiến. Cho nên cô cũng dần buông xuôi tình yêu mơ hồ từ nhỏ với anh, dần dần để cho Triệu Hi Thành tiếp cận với mình. Nếu không phải trong nhật ký Tống Thiệu Lâm viết về anh chẳng ra gì thì chưa biết chừng cô đã mềm lòng.
Triệu Hi Thành thấy cô không nói gì thì dần dần có chút nôn nóng:
- Thiệu Lâm, sao em không nói gì, em vẫn không muốn sao?
Chẳng lẽ những việc anh làm trong thời gian qua chưa khiến cô động lòng? Chẳng lẽ tim cô là sắt đá? Chẳng lẽ cô còn muốn rời bỏ anh? Nghĩ đến đó, tim anh như bị bóp lại, không tự chủ nắm tay cô mạnh hơn.
- Thiệu Lâm, anh biết em không thích anh có phụ nữ khác, anh có thể cam đoan về sau anh sẽ không hái hoa bẻ cành nữa, cho dù là xã giao anh cũng sẽ không nhìn bất kì ai, anh… anh…
Triệu Hi Thành bình thường vốn uy phong lẫm lẫm không ai sánh kịp, âm ngoan thủ đoạn nhưng lúc này lại như đứa trẻ con, hận không thể lấy tim của mình ra cho đối phương nhìn thấu.
Chu Thiến bị đau nhưng không nói gì. Lòng bàn tay anh ướt đẫm, có thể thấy được lúc này anh lo lắng cỡ nào. Lòng Chu Thiến bỗng dâng lên cảm giác hạnh phúc, cô lặng lẽ mỉm cười. Cô dịu dàng nói:
- Đừng hứa cũng đừng thề, con đường sau này của chúng ta còn rất dài, không phải hứa hẹn là có thể duy trì cuộc hôn nhân này. Sự thật lòng của anh, thái độ với hôn nhân của anh sẽ phải dùng thời gian để khảo nghiệm
Triệu Hi Thành ngây người, lập tức nắm được mấu chốt:
- Con đường của chúng ta?
Ánh mắt anh vui mừng. Chu Thiến cười gật đầu. Đúng vậy, công tử đào hoa đúng là không thể tin nhưng cảm giác hạnh phúc, ngọt ngào hôm nay của cô rõ ràng như vậy, cô nguyện ý mạo hiểm một lần.
Trong lòng Triệu Hi Thành mừng như điên, cho tới giờ anh cũng không hề biết thì ra trên đời này lại có niềm hạnh phúc lớn lao như vậy. Anh không kiềm chế được sự kích động trong lòng, ôm chặt cô quay một vòng tròn khiến Chu Thiến sợ hãi kêu lớn.
Cách đó không xa, tài xế vốn đã dừng xe đang ngáp ngủ, chợt thấy cảnh này thì không khỏi mở to mắt. Đại thiếu gia bình thường luôn âm trầm, nghiêm túc lại có động tác trẻ con như vậy khiến cho anh vô cùng ngạc nhiên. Nhưng sau đó lập tức vui vẻ thay Triệu Hi Thành, dường như cậu chủ chưa bao giờ vui vẻ như vậy!
Chỉ là, sao bọn họ mãi không về nhà? Đi tí đường mà mất hơn một tiếng, lái xe đáng thương này khi nào mới được nghỉ đây!
Sáng sớm
Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ thủy tinh, chiếu rọi khắp căn phòng. Trong không khí tràn ngập hương cỏ hoa thơm ngát. Ngoài cửa sổ, trên cành cây cao, những chú chim non đang ríu rít hót nhưng hát những khúc ca hạnh phúc
Chu