Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2724 lượt.

ình vẫn luôn coi thường nó? Triệu phu nhân cảm thấy hồ nghi
Triệu lão gia tử nghe đến đó, thì tức đến run người. Ông chưa bao giờ bị người khác phản đối kịch liệt như vậy, cảm thấy tôn nghiêm của mình bị giẫm nát. Tình huống này ông quyết không để nó xảy ra.
Ông cả giận nói:
- Đủ rồi, Thiệu Lâm, con đừng có không biết phân biệt, con nghĩ rằng Triệu gia chúng ta không có con không được, Triệu gia chúng ta phải nhìn sắc mặt Tống gia sao. Nói thật cho con biết, chuyện này quyết định thế rồi, con chấp nhận cũng được, không chấp nhận cũng được, chúng ta quyết không vì con mà thay đổi. Tự con nghĩ đi.
Triệu Hi Thành nghe cha nói vậy thì biết không ổn. Anh rất hiểu Thiệu Lâm, cô vẻ ngoài dịu dàng nhưng vô cùng cứng cỏi, áp lực càng lớn thì sức phản kháng càng mãnh liệt, anh vội tiến lên định ngăn cô lại. Còn chưa kịp đi đến bên cô thì đã nghe cô kiên quyết nói:
- Đúng, con không thể ngăn cản quyết định của mọi người, con cũng không thể thay đổi suy nghĩ của mọi người nhưng con có thể thay đổi chính mình, có thể chọn cuộc sống mà con muốn. Con không cần vị trí con dâu nhà họ Triệu, những thứ từng hấp dẫn con ở lại đây xem ra chỉ là ảo ảnh mà thôi. Con không muốn sống cả đời trong ảo ảnh.
Chu Thiến vô cùng phẫn nộ, thì ra đây là vận mệnh của con dâu nhà giàu. Ánh hào quang của Tống Thiệu Lâm dù chói lọi thế nào cũng chỉ là thứ phụ thuộc vào Triệu gia mà thôi. Làm gì có ai quan tâm đến cảm xúc của kẻ phụ thuộc? Trước kia cô quá ngây thơ, nghĩ rằng có thể tìm kiếm hạnh phúc ở nơi đây.
Triệu Hi Thành chấn động, cảm giác khủng hoảng nhanh chóng nuốt chửng anh. Triệu Hi Tuấn vẫn không lên tiếng cũng lo lắng, trong mắt Triệu phu nhân thoáng hiện tia lạnh lùng.
Triệu lão gia tử nhìn cô, sắc mặt âm hàn, khóe miệng cười cười:
- Vậy con muốn sao?
Trái tim Chu Thiến kinh hoàng, gương mặt trắng nõn lại thêm sự trấn định mà tản ra ánh sáng chói mắt:
- Con muốn ly hôn!
- Thiệu Lâm
Triệu Hi Thành vội hét lớn để áp chế giọng cô. Anh kéo cô lại, để cô đối mặt với mình, hai tay như gọng kìm nắm lấ bả vai cô. Vẻ mặt anh đầy sự kinh hoảng, giọng run run:
- Thiệu Lâm, đừng nói lung tung, đừng nói những lời thiếu suy nghĩ. Anh biết đều là anh sai, anh biết anh không nên giấu em nhưng anh cũng sợ em đau lòng. Em sao có thể xóa sạch mọi thứ chúng ta từng có.






Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành, khuôn mặt anh tái nhợt như giấy, thái dương toát mồ hôi lạnh, mắt anh đầy sự kinh hoàng, bàn tay anh nắm bả vai cô lạnh băng. Trong nháy mắt đó, sự cứng rắn của Chu Thiến thoáng vỡ ra nhưng vừa nghĩ đến cái bụng hơi nhô lên của Văn Phương thì lại cứng rắn. Cô nhìn anh, nhẹ nhàng nói:
- Hi Thành, từ khi anh quyết định giấu diếm em để cho Văn Phương sinh đứa bé đó, chúng ta đã chẳng còn gì…
Đôi mắt như mã não của Chu Thiến lộ ra vẻ đau đớn nhìn anh.
Ngực Triệu Hi Thành như bị ai đập búa tạ vào. Sự đau đớn lan tràn khắp người. Anh buông lỏng tay, lảo đảo lùi về phía sau hai bước. Yết hầu như có gì chặn lại, nói không nên lời
Bên kia Triệu lão gia tử giận không thể nén, ông chỉ vào Chu Thiến, hai mắt trừng trừng, ông quát lớn:
- Đúng, Thiệu Lâm, anh không cần đứa bé đó, giờ anh bắt Văn Phương phá thai. Thiệu Lâm, em đừng rời bỏ anh, nhớ những ngày chúng ta từng vui vẻ, sau này chúng ta vẫn sẽ hạnh phúc như vậy. Thiệu Lâm, chỉ cần không có đứa bé này, chúng ta vẫn lại như xưa.
Triệu lão gia tử nghe được lời này thì tức đến tái mét mặt, ông vội bước đến, vươn tay tát Triệu Hi Thành một cái. Bốp một tiếng, Triệu Hi Thành lui về sau mấy bước, thiếu chút nữa không đứng nổi, mặt còn hằn mấy vết tay đỏ bừng.
Trong lúc nhất thời, ai nấy đều sợ ngây người.
Triệu lão gia tử chỉ vào anh, tay run run, sắc mặt hung dữ. Ông nghiến răng nghiến lợi nói:
- Đồ hư hỏng… bị đàn bà làm mê muội, ngay cả con mình cũng xuống tay được. Tao nói cho mày, mày đừng mơ. Đừng có ai mơ mà động chạm đến đứa bé kia, tao sẽ sai người bảo vệ mẹ con nhà nó. Tao không tin Triệu Quốc Xương tao không bảo vệ được cháu mình. Còn cô…
Ông quay đầu nhìn Chu Thiến, ánh mắt lạnh lùng:
- Cô có biết li hôn có ý nghĩa gì không? Tôi sẽ có cách khiến cô không lấy được một xu nào, quét cô ra cửa. Đến lúc đó xem xem Tống Trí Hào còn có thể tiếp nhận cô. Cho nên, nếu là người thông minh thì thành thật một chút, Triệu gia chúng ta sẽ không bạc đãi cô. Nếu không… Thiệu Lâm, không có chỗ để cô hối hận đâu.
Triệu phu nhân thấy tình huống càng lúc càng căng thẳng thì vội bước lên hòa giải. Bà đi đến bên chồng, vỗ vỗ lưng ông cho ông bình tĩnh lại. Bà nói với chồng:
- Được rồi, ông già, làm gì nói nặng như vậy để Thiệu Lâm sợ. Thiệu Lâm luôn là người thức thời, giờ chẳng qua con bé nổi nóng, cho nó chút thời gian thì sẽ suy nghĩ cẩn thận, ông nói thế với con làm gì. Dù gì cũng là chuyện của bọn trẻ, để bọn chúng nói chuyện đi.
Nói xong quay đầu nhìn Triệu Hi Thành nói:
- Con đưa Thiệu Lâm lên lâu trước đi, Thiệu