Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2739 lượt.
thì tính cái gì? Khác gì trò đùa. Chúng ta đã xong, em không biết anh nghĩ thế nào nhưng em nói cho anh, em rất không thích như vậy, em không muốn cuộc sống của em bị người khác nắm giữ, em không cần anh bảo vệ cũng sống ổn.
Ngực cô hơi phập phồng, tay nắm thật chặt, hai mắt vì tức giận mà vô cùng sáng, dưới ánh đèn, cho dù mờ ảo cũng lộ ra vẻ đẹp kinh tâm động phách. Triệu Hi Thành nhìn cô như vậy mà tim như bị bóp chặt, vừa đau vừa buồn, vừa chua vừa chát, vô cùng khó chịu.
- Em hoàn toàn có thể coi đó là bạn bè giúp nhau, không cần thấy nặng nề. Hơn nữa, em yên tâm, về sau anh sẽ không giấu em làm bất cứ chuyện gì…
Anh dài cười khẽ:
- Đúng là bị coi thường, anh chưa từng nghĩ có một ngày, Triệu Hi Thành muốn giúp người còn phải ăn nói khép nép như vậy.
Triệu Hi Thành nhặt áo khoác rơi trên đất, trên áo khoác còn dấu chân Chu Thiến vừa giẫm phải. Chu Thiến nhìn thấy vậy, vội nói:
- Xin lỗi, khi nãy em không để ý…
Triệu Hi Thành nhẹ nhàng phủi dấu chân đó rồi khoác áo lên người cô, khẽ nói:
- Anh biết anh đã đạp một cước vào tim em nên em mới không tin tưởng anh. Anh biết là anh sai nhưng tình cảm anh dành cho em mãi mãi không thay đổi, điều này em nhất định phải nhớ kĩ.
Chu Thiến nhìn anh đứng ngay trước mặt, trong lòng vô cùng chua xót, cô nắm lấy chiếc áo, lùi về phía sau:
- Hi Thành, đừng như vậy…
Giọng nói nhẹ nhàng rồi tan trong gió.
Triệu Hi Thành đứng đó, vẻ mặt mất mát, sau một hồi mới nói:
- Thực ra, hôm nay anh đến muốn nói với em, thời gian này công ty bận nhiều việc, sắp tới anh không có thời gian đến Cục dân chính cùng em. Chờ anh xong việc sẽ báo lại cho em sau.
Chu Thiến kinh ngạc nhìn anh. Cô đương nhiên biết anh chỉ là đang lấy cớ mà thôi. Nhưng Hi Thành, anh kéo dài như vậy có thể thay đổi được gì? Có thể làm mọi chuyện như trước sao? Không thể nào… Đến một ngày anh sẽ hiểu, chúng ta là không thể…
Nhưng Chu Thiến không nói gì, cô lặng lẽ đi qua anh, không lâu sau chợt nghe anh nói từ phía sau:
- Anh cử hai người bảo vệ em, ở gần em thôi, chuyện này anh không lừa em. Anh không có gì gạt em nữa
Chu Thiến không quay đầu, cô đi tiếp nhưng một giọt nước mắt bất tri bất giác rơi xuống.
Về nhà, Tiểu Mạt từ nhà tắm đi ra, thấy Chu Thiến thìquan tâm hỏi:
- Thế nào? Anh ta không làm khó cậu chứ.
Chu Thiến lắc đầu, không nói gì. Tiểu Mạt thấy sắc mặt cô không tốt thì cũng biết lòng cô không vui nhưng cũng không tiện mở miệng hỏi. Dù sao đây là việc riêng của cô, nếu cô ấy muốn nói thì tự nhiên sẽ nói. Tiểu Mạt nghĩ tìm đề tài khác để khiến Chu Thiến chú ý, vừa lau tóc vừa nói:
- Cậu biết không? May mà bọn mình không ở kí túc xá trường. Nghe Lý San nói, bọn họ mấy chục người chỉ có 3 nhà vệ sinh, lúc tắm còn phải xếp hàng. Có người để tiết kiệm thời gian còn phải tắm chung. May mà chúng mình không bị như thế
Tiểu Mạt huýt sáo:
- Có thể ở riêng thật sự thoải mái quá.
Chu Thiến cười cười, gật gật đầu, trong lòng lại suy nghĩ, quả thật không thể để Tiểu Mạt chịu khổ cùng mình, thôi cứ chờ tìm được chỗ khác rồi nói.
Chu Thiến nói:
- Ngủ sớm đi, chiều mai còn thi, phải chuẩn bị tốt đấy.
Chiều hôm sau chính là bài kiểm tra đầu tiên. Nội dung là muốn học sinh phác họa theo chủ đề, sau đó sẽ có thầy giáo đi đến hỏi riêng mỗi người về lý thuyết.
Khi hỏi Chu Thiến thì chỉ là hai vấn đề đơn giản, một là yếu tố cơ bản của phác họa, hai là tỉ lệ vàng của khuôn mặt người. Chu Thiến nhất nhất trả lời, giáo viên gật đầu liên tục, hẳn là rất vừa lòng, Chu Thiến thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Bên kia, Tiểu Mạt cũng thông qua, thấy Chu Thiến nhìn thì lén giơ hai ngón tay làm kí hiệu thắng lợi với cô.
Kiểm tra kết thúc, bởi vì chỉ là lần đầu, kiến thức cơ bản cho nên chủ yếu là ưu, một số người trung bình nhưng không có ai không đạt. Ai cũng rất vui.
Lý San và Triệu Viện Viện đều được loại tốt, nghe bọn họ nói Hồ Giai Giai và Trương Bân cũng được loại tốt. Nhưng bài kiểm tra này với người từng học một năm và người có gia sư giỏi mà nói thì chẳng có gì khó nên cũng không lấy làm lạ.
Lý San cười toe toét, với cô mà nói, được loại tốt đã cho cô sự động viên rất lớn:
- Thì ra mình chỉ cần cố gắng thì sẽ chẳng kém ai.
Triệu Viện Viện thì cười tủm tỉm nói với Chu Thiến:
- Thầy giáo khen mình phác họa rất đẹp
Những lời này nghe vào tai Chu Thiến thì có cảm giác khác. Cô nhìn kĩ sắc mặt cô ấy nhưng cũng không thấy có gì đặc biệt nên cũng chỉ nghĩ là mình đa tâm, không để vào lòng.
Tuần thứ hai là học tập yếu tố cơ bản của make up. Nội dung bao gồm: sự phát triển của trang điểm trong thế giới và Trung Quốc, kiến thức cơ bản về da, trình tự make up tiêu chuẩn, lựa chọn đồ trang điểm, cách bảo vệ da và sắc thái học.
Đây là nội dung tất cả các cô gái đều thích thú cho nên học cũng rất nghiêm túc. Chu Thiến cùng Tiểu Mạt trước kia từng học trang điểm, có